Xe taxi dừng trước một quán bar, Ninh Diệc Duy cùng Chu Tử Duệ xuống xe, căng thẳng băng qua hàng người mặc tây trang đen đứng gác, tay chân có chút quắn quéo đi theo hai người khách phía trước, theo lệ trả phí vào cửa.
Cửa lớn mở ra, laser sương khói cùng tiếng nhạc ầm ĩ tức thì ập đến, vây trọn Ninh Diệc Duy và Chu Tử Duệ.
DJ trên đài có vẻ rất chuyên nghiệp, người trên sàn nhảy không quá đông, nhưng không gian rộng lớn u tối cùng thứ mùi hỗn tạp gay mũi của thuốc lá và rượu trong không khí vẫn khiến Ninh Diệc Duy cùng Chu Tử Duệ vô thức dính vào nhau.
Đứng trong sảnh lớn ngơ ngác chừng hai phút, Ninh Diệc Duy dũng cảm tiến lên bước đầu tiên, cậu tuỳ tay kéo một người phục vụ, hỏi ở đâu có chỗ ngồi.
Phục vụ hơi sửng sốt, trao đổi với đồng nghiệp rồi dẫn hai người đến một bàn trống.
Ninh Diệc Duy cầm menu rượu, lật xem một lượt, không rõ loại nào ra loại nào, đành chỉ đại một combo champagne ăn vặt giá mềm. Toàn bộ quá trình, Chu Tử Duệ không nói một lời, khép nép bên cạnh Ninh Diệc Duy, ngơ ngác nhìn sàn nhảy quần ma loạn vũ.
Chờ phục vụ đi rồi, Chu Tử Duệ ghé vào tai Ninh Diệc Duy, khẩn trương nói: "Diệc Duy, chúng mình ở đây, đây đến bao giờ?"
Ninh Diệc Duy đặt cặp sách hai người cạnh nhau, ngẫm nghĩ nói: "Đến khi ăn hết đồ, không thể lãng phí."
Không bao lâu sau, rượu và đồ ăn vặt được mang lên, phục vụ thấy bọn họ hoàn toàn lạc quẻ với bầu không khí nơi đây, chu đáo đem cho họ hai ly rượu thơm mùi trà xanh, giải thích: "Đổi thành cái này sẽ dễ uống hơn."
Quán có khách vào, phục vụ nhanh chóng rời đi, hai người câm nín trong chốc lát, Chu Tử Duệ hỏi Ninh Diệc Duy: "Ai uống trước?"
Ninh Diệc Duy nhấc một ly đến miệng, ngửi được mùi ngọt rượu quái dị, liền dời ly ra xa, yêu cầu Chu Tử Duệ: "Cùng nhau đi."
Thế là Chu Tử Duệ cũng nhấc ly kia lên, hai người đồng thời chậm rãi nhấp một ngụm.
Trong vị trà xanh quen thuộc đột nhiên trộn lẫn mùi rượu không đậm không nhạt, như kiểu đồ hỏng, khiến Ninh Diệc Duy cảm thấy vô cùng không an toàn, cậu ngậm rượu trong miệng nhìn qua Chu Tử Duệ, phát hiện cậu ta đã nuốt rượu xuống trước, biểu cảm không mấy tốt đẹp.
Ninh Diệc Duy cứ ngậm một lúc lâu, vất vả lắm mới khắc phục được chướng ngại tâm lý mà nuốt xuống, vẻ mặt đau khổ nói với Chu Tử Duệ: "Quá khó uống."
"Thật, thật sự," Chu Tử Duệ buông ly rượu, tán thành với Ninh Diệc Duy, lại hỏi, "Diệc Duy, mày vì, vì sao đột nhiên muốn tới quán bar?"
Ninh Diệc Duy vươn tay nhúp dâu tây nhét vào miệng, lại đưa Chu Tử Duệ một quả.
"Không có gì," Ninh Diệc Duy qua loa nói, "Chỉ là muốn đến xem thử thôi."
Vài năm trước khi Lương Sùng còn học ở D đại, hắn trọ bên ngoài, cách trường trung học phụ thuộc D đại của Ninh Diệc Duy rất gần, Ninh Diệc Duy thường xuyên đến nhà hắn cọ đồ.
Lương Sùng có một tên bạn lêu lổng họ Vương, trong thời gian dài cứ đến nhà Lương Sùng rủ hắn đi bar suốt, nói có người đang đợi Lương Sùng. Lương Sùng thoái thác, lấy cớ phải cho Ninh Diệc Duy ăn, không tiện.
Ninh Diệc Duy ở một bên nghe thấy, thuận miệng hỏi quán bar là chỗ như nào, người đợi Lương Sùng là ai.
Lương Sùng cố nói lòng vòng, sống chết không giải đáp. Tên bạn họ Vương đứng cạnh thì cười ái muội, hỏi Ninh Diệc Duy có muốn biết thật không. Ninh Diệc Duy nghiêm túc gật đầu nói muốn, nhưng tên kia chưa kịp mở miệng đã bị Lương Sùng đen mặt cắt lời đuổi đi.
Ninh Diệc Duy còn muốn hỏi tiếp, Lương Sùng liền đẩy cậu về: "Ngoan ngoãn đọc sách."
Thấy cảnh Lương Sùng tới đón Khổng Tổng, Ninh Diệc Duy không hiểu tại sao đột nhiên nhớ đến chuyện này, dứt khoát quyết định phải tìm hiểu đến cùng.
Ai ngờ rượu quán bar thì khó uống, trái cây thì tẻ nhạt, tạp âm chắc phải vượt quá một trăm đê
-xi
-ben, chọc Ninh Diệc Duy vốn bực bội bất an càng thêm đứng ngồi không yên, không ngừng tự hỏi Lương Sùng sao lại quen biết, sao lại đến trường đón Khổng Tổng, đến trường rồi sao không báo mình một tiếng, nhưng tuyệt nhiên không có ý định gọi cho Lương Sùng hỏi rõ ràng.
Lương Sùng đến cửa xe còn chưa từng mở cho cậu, việc gì phải báo cáo hành trình cho cậu cơ chứ.
Chu Tử Duệ không phát hiện Ninh Diệc Duy khác thường, cậu ta thấy trái cây quán này ăn khá được, lại vươn tay nhúp thêm miếng dứa.
Mới cắn một miếng, di động Chu Tử Duệ đặt trên bàn di động phát sáng, cậu ta lau tay, cầm lên xem nội dung thông báo, tinh thần lập tức chấn động. Cậu túm túm Ninh Diệc Duy đang giận dỗi, giơ điện thoại ra trước mắt Ninh Diệc Duy: "Diệc, Diệc Duy, mày nhìn cái RMP* này xem!"
* RPM (Revolutions Per Minute) là số vòng quay hay tần số vòng, có kí hiệu là n, đây là đại lượng vật lý chỉ số vòng quay tròn của một vật trong một khoảng thời gian và có đơn vị vòng/thời gian hay 1/thời gian. Ví dụ 50 vòng/giây (s−1) hay 3000 vòng/phút (min−1).
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!