Chương 16: (Vô Đề)

Đôi khi Ninh Diệc Duy cho rằng, thời gian chủ quan của con người cũng có tính chất co giãn nhiệt, bởi rõ ràng từ lúc vào thu, cậu cứ thấy ngày ngắn dần theo mức giảm nhiệt độ.

Lương Sùng khinh thường cái giả thuyết của cậu, nói cậu chỉ là "Sợ lạnh nên cử động lề mề" với cả "Ngủ nhiều".

Ngoài dự kiến của Ninh Diệc Duy, Chu Tử Duệ lần này đồng tình với quan điểm của Lương Sùng, cực lực khuyên bảo Ninh Diệc Duy ăn thêm cơm.

Chu Tử Duệ có vẻ mãnh liệt tin tưởng, chỉ cần Ninh Diệc Duy ăn nhiều một chút, cậu sẽ lại thấy thời gian thể cảm dài như mùa hè*. Lẽ dĩ nhiên, Ninh Diệc Duy cho bỏ xó ý kiến này, còn kịch liệt lôi kéo Chu Tử Duệ cùng mình làm thí nghiệm xác định tốc độ tương đối lý tưởng.

*thời gian thể cảm – thời gian theo cơ thể cảm nhận.

Ninh Diệc Duy năm tư, ngoài bận bịu luận văn và lên lớp như thường, cậu còn thử thêm một điều mới mẻ, đó là học lái xe.

Dưới sự thúc giục của cha mẹ và sức hút của máy sưởi trong xe, Ninh Diệc Duy thuận lợi vượt qua kỳ thi lý thuyết lái xe và môn hai, bắt đầu chuẩn bị cho môn ba.

Sau đợt thu mua, Lương Sùng rảnh hơn một chút, cuối tuần thỉnh thoảng được nghỉ cả ngày sẽ bốc Ninh Diệc Duy ra ngoại ô tập luyện.

Ninh Diệc Duy gan bé, tay chân không nhịp nhàng, tập xe với Lương Sùng lại khác hẳn ở trường, Lương Sùng phê bình cậu liên tục, khiến tinh thần cậu luôn căng thẳng cực độ.

Mỗi lần Ninh Diệc Duy học xe với Lương Sùng xong đều sợ tới mức mềm chân, ngồi ven đường nghỉ ngơi thật lâu, cả người vô lực, rời chỗ phải đợi Lương Sùng ôm xuống.

Qua vài lần, Ninh Diệc Duy bắt đầu nghĩ cách trốn tập.

Giữa kì học, Khổng Thâm Phong về nước hai tuần, kiểm tra tiến độ phát triển của tổ nghiên cứu xong lại tới các trường cao đẳng và đại học tỉnh để thực hiện báo cáo học thuật, Ninh Diệc Duy chỉ tình cờ thấy ông vài lần ở trung tâm, không có cơ hội chuyện trò.

Cái hôm tiếp tục đụng độ Khổng Tổng, Ninh Diệc Duy đã đạt chỉ tiêu ba lần chơi xấu trốn Lương Sùng tập xe. Xung đột xảy ra vào lúc ba giờ chiều trước cửa trung tâm thực nghiệm.

Ninh Diệc Duy canh suýt soát giờ, đến phòng nghỉ tầng hai trung tâm tìm Chu Tử Duệ, cùng Chu Tử Duệ phiên dịch tài liệu.

Mới ngồi xuống vài phút, Ninh Diệc Duy nhận được điện thoại của mẹ.

"Duy Duy," Lục Giai Cầm nói, "Con đang ở đâu."

Nghe giọng bà rất tươi vui: "Bố mẹ đến trường con, vừa bàn xong việc cung ứng với người phụ trách nhà ăn số hai, bố con đang trò chuyện với bên họ, mẹ muốn đi xem con."

Ninh Diệc Duy ra ngoài, nói kỹ càng tỉ mỉ vị trí của mình, vừa hướng dẫn Lục Giai Cầm quẹo phải rẽ trái, vừa chạy xuống tầng.

Chu Tử Duệ nghe được mẹ Ninh Diệc Duy tới, cũng đi xuống cùng.

Nhà ăn số hai không xa, Lục Giai Cầm rẽ hai lần là đến đường mòn dẫn vào trung tâm thực nghiệm, trông thấy Ninh Diệc Duy cầm di động đứng ở cổng lớn, cùng cậu bé mập mạp chắc nịch bên cạnh.

"Mẹ," Ninh Diệc Duy đi qua, vẫy tay với mẹ, "Mẹ lại đây, đây là nơi con thực hiện nghiên cứu, đây là bạn tốt nhất của con Chu Tử Duệ."

"Dì, dì khoẻ ạ." Chu Tử Duệ hơi e lệ chào hỏi mẹ Ninh Diệc Duy.

Ninh Diệc Duy dẫn bà vào tầng một, ngồi sô pha hàn huyên một lúc. Đang nói buổi tối về nhà ăn cơm, bỗng có người xuất hiện sau lưng Ninh Diệc Duy, dùng loại ngữ khí dây dưa dây cà Ninh Diệc Duy phiền nhất mà gọi cậu: "Ninh Diệc Duy."

Ninh Diệc Duy xoay người nhìn, lại là Khổng Tổng.

Lục Giai Cầm không biết gì về mâu thuẫn giữa hai người, bà mỉm cười, chủ động chào Khổng Tổng: "Đây là bạn học của Duy Duy à?"

Ánh mắt Khổng Tổng tràn ngập khinh thường, nó không đáp lời Lục Giai Cầm, đánh giá bà từ trên xuống dưới, nhếch miệng: "Tới giao cơm à?"

Mặt Lục Giai Cầm biến sắc, bối rối nhìn Ninh Diệc Duy, không rõ tại sao bạn học Ninh Diệc Duy nói chuyện khó nghe như vậy.

"Mày, mày mới giao cơm á!" Chu Tử Duệ đứng phắt dậy, lớn tiếng với Khổng Tổng.

"Mày còn đến đây bôi bác mặt mũi giáo sư Khổng," Cuộc đời Ninh Diệc Duy hận nhất chính là có người đụng vào bố mẹ cậu. Cậu ấn Chu Tử Duệ, lạnh lùng nhìn Khổng Tổng, "Phân tích tài liệu lần trước còn thiếu cái kết đấy, sao không lo nhờ người ta dạy mày nghịch biến Fourier đi."

Nếu Khổng Tổng đụng vào bản thân Ninh Diệc Duy, Ninh Diệc Duy còn có thể nhịn như lần trước; hiện tại Lục Giai Cầm ôn tồn chào hỏi Khổng Tổng, lại vô cớ bị công kích, Ninh Diệc Duy giận điên người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!