Chương 11: (Vô Đề)

"Tắm xong lại hết buồn ngủ," Ninh Diệc Duy đứng dậy, than thở với Lương Sùng đang xách ghế ra ngoài, "Em rốt cuộc bị sao vậy."

Chưa dứt lời, chiếc điện thoại Ninh Diệc Duy tiện tay gác trên bồn rửa phát sáng, cậu cầm lên xem lướt qua. Là email đến từ Khổng Thâm Phong.

"Giáo sư Khổng gửi mail cho em!" Ninh Diệc Duy phấn khích sà đến bên Lương Sùng, khoe hắn màn hình, "Không biết có phải có bài viết mới không! Là bài mấy hôm trước em và Tử Duệ nghiên cứu sao?"

Lương Sùng cúi đầu nhìn thoáng: "Chắc là email nhóm."

Ninh Diệc Duy hầm hừ, lấy điện thoại về. Cậu ngắm thông báo email mới trên màn hình khoá, quý trọng tự nhủ: "Chuyện thầy trò chúng em, anh biết cái gì."

Vì Lương Sùng không hiểu nên mới có thể tuỳ tiện giội nước lã, nếu hắn được xem nội dung email của cậu với giáo sư Khổng, chắc chắn hắn phải mở rộng tầm nhìn, rửa mắt nhìn cậu.

"Được rồi, anh không hiểu," Lương Sùng dựa lại gần, muốn cùng Ninh Diệc Duy đọc email, "Để anh học tập một chút tình cảm thầy trò của mấy người xem nào

-- Bổ Sung Chi Tiết Quy Tắc Quản Lý Tổ Nghiên Cứu Của Khổng Thâm Phong

- hơn tám mươi người nhận, đây không phải email nhóm à?"

Ninh Diệc Duy ngẩn người, click mở.

Nội dung email rất đơn giản, Khổng Thâm Phong dùng lời lẽ ngắn gọn, thêm vào bản quy định cũ một quy tắc phụ về việc thay đổi giờ giấc. Cụ thể, nếu lịch họp thường kỳ có gì thay đổi, người phụ trách thông báo sẽ có thêm nghĩa vụ thu thập đầy đủ lời xác nhận của các tổ viên rồi giao bằng chứng xác nhận cho trợ giáo trước cuộc họp.

Kết email, Khổng Thâm Phong nói thêm: "Bởi hội nghị thường kì gần đây đã xảy ra thiếu sót trong quá trình thông báo, sau khi xem lại biên bản hội nghị, tôi cho rằng cách hoạt động của hội nghị hiệu quả cực thấp, kỷ luật cực kém. Do đó, hội nghị thường kỳ sẽ bị tạm hoãn. Buổi họp quyết định chính thức diễn ra lúc 18:00 ngày thứ bảy."

"Ngoài ra, trong giai đoạn hoãn hội nghị, Khổng Tổng làm một bản báo cáo phân tích tài liệu*, đề tài tự chọn."

Cuối cùng kí tên.

Ninh Diệc Duy đọc hai lần, trầm tư chốc lát, do dự nói với Lương Sùng: "Anh thấy cái email này có phải khéo quá không."

"Không thấy." Lương Sùng nhanh chóng trả lời.

Ninh Diệc Duy đi vài bước, ngồi xuống đệm sô pha ở tầng hai, ngửa đầu nhìn Lương Sùng hỏi: "Anh chưa nói thầy đấy chứ?"

Cậu nghĩ kiểu gì cũng thấy giáo sư Khổng bổ sung quy định chính bởi mâu thuẫn giữa cậu và Khổng Tổng, nhưng làm sao giáo sư Khổng biết được?

"Em đoán xem?" Lương Sùng cúi đầu nhìn Ninh Diệc Duy, hỏi ngược.

Ninh Diệc Duy suy nghĩ một lát, mắt chớp chớp. Cậu túm lấy cánh tay Lương Sùng, tuyên bố kết quả điều tra trong đầu: "Chắc chắn là anh nói, nhân lúc em bận tắm."

Lương Sùng trên mặt không có biểu tình gì, không thừa nhận cũng không phủ nhận. Ninh Diệc Duy liền ngồi quỳ lên, ngả người về phía hắn, mắt trông mong hỏi: "Nói kiểu gì mà hiệu quả thế?"

"Định cảm ơn anh thế nào?" Lương Sùng rũ mắt, khoé miệng khẽ nhếch.

Từ góc độ quan sát của Ninh Diệc Duy, Lương Sùng đặc biệt cao lớn, đến cánh tay Ninh Diệc Duy đang túm cũng mang sức mạnh và đường nét khác hẳn người thường.

"Anh thật là lợi hại." Tay Ninh Diệc Duy trượt xuống dưới, nắm lấy bàn tay Lương Sùng, đan xen mười ngón, cầm lòng không đậu mà cảm thán.

Bàn tay Lương Sùng thô ráp hơn cậu, cũng lớn hơn rất nhiều. Ngón bàn tay phải của Ninh Diệc đặt giữa kẽ tay Lương Sùng, năm ngón tay trắng trẻo lắc lư theo chuyển động của cậu, lòng bàn tay mềm như lông cọ, nhẹ nhàng cọ sát mu bàn tay hắn, đốt ngón tay cũng mềm như thế.

Lương Sùng bị Ninh Diệc Duy làm cho ngơ ngẩn, cả người cứng đờ.

Ninh Diệc Duy thấy mặt Lương Sùng viết đầy mấy chữ "muốn rút tay về" nhưng trên tay không dùng lực, tưởng Lương Sùng vì sợ cậu buồn mới giữ yên, tự giác buông ra trước.

Lương Sùng đứng thẳng, tay tự nhiên rũ xuống. Hắn nhìn Ninh Diệc Duy vài giây, hếch cằm về phía di động cậu đặt một bên: "Ninh Diệc Duy, điện thoại."

Ninh Diệc Duy thấy là Chu Tử Duệ thì tiếp máy ngay. Âm thanh kích động của Chu Tử Duệ lập tức truyền đến: "Diệc Duy, đọc, đọc email chưa!"

"Đọc rồi," Ninh Diệc Duy bắt chéo chân, đáp Chu Tử Duệ, "Giáo sư Khổng quả nhiên chí công vô tư, đại nghĩa diệt thân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!