Chương 818: Giết Lục Dục Chiến Quang Minh

Oanh oanh oanh… Lục Dục một mình đại chiến ba vị Thiên Thần, không có cảm giác rơi xuống hạ phong.

Ba vị Thiên Thần sừng sững như hành tinh bao vây một người nhỏ bé.

Lục Dục đã mất đi đạo thể ban đầu, bây giờ đạo thể có chút nhỏ, nhưng không ảnh hưởng nhiều đến chiến lực của hắn.

"Các ngươi cũng chỉ có thế mà thôi." Lục Dục buông lời khinh thường.

"Lục Dục, ngươi không cần hoa ngôn, trò này của ngươi, bọn ta đã sớm tường tận." một vị Thiên Thần lạnh nhạt.

Lục Dục giỏi tâm kế không phải chuyện gì bí mất.

"Ha ha… các ngươi đánh giá mình quá cao.

Các ngươi cũng xứng để ta dụng tâm kế." Lục Dục ngửa mặt cười lớn.

"Các ngươi tiện tay giết đi là được."

"Vậy sao…" một vị Thiên Thần cười khẩy.

"Vậy sao đến bây giờ ngươi vẫn chưa ra tay?"

"Vì ta muốn chơi với các ngươi một chút, lâu ngày không hoạt động, cơ thể có chút xơ cứng." Lục Dục nhún vai nói.

"Xảo ngôn." một vị Thiên Thần hừ nhẹ, bàn tay chụp tới.

Lục Dục nhếch mép coi thường, thủ chưởng đánh ra, có vẻ hời hợt.

Oanh! hai chưởng va chạm, một lớn một nhỏ cực kỳ bất đối xứng, nhưng lực lượng cả hai vậy mà ngang bằng.

Hai vị Thiên Thần khác đồng loạt ra tay.

Lục Dục đối chiến, không hơn không thua.

"Lục Dục, ngươi cũng chỉ có thế thôi sao? trước đó khoác lác cái gì mà tiện tay giết chết, ngươi làm cho ta xem." một vị Thiên Thần gọi Sương mỉa mai.

"Lục Dục, ngoan ngoãn nhận tội, Đấng Tạo Hóa giàu lòng xót thương sẽ tha thứ cho lỗi lầm của người." một vị khác gọi Vũ lên tiếng.

"Bọn ta không sai, là Đấng Tạo Hóa sai!" Lục Dục tung chưởng đánh xuyên lồng ngực Sương.

Sương nổ bể, hóa thành sương trắng, lại cấp tốc hội tụ, không thương không tổn.

Vũ phất tay, từng giọt mưa sắc nhọn bắn tới.

Lục Dục nâng tay, sáu sợi đại đạo như những con ác long, bọn chúng bay lên xoắn nát nước mưa.

Vị Thiên Thần còn lại tự ôm mình, hóa thành cự sơn, hắn gọi Sơn.

Cự sơn rơi xuống muốn trấn áp Lục Dục.

Lục Dục đưa tay chống lên, cự sơn không nhúc nhích.

Ù ù… Sương như làn khói nhẹ nhàng lướt tới.

"Trò vặt!" Lục Dục đại đạo bùng nổ, chấn lui Sương.

Sơn nhân cơ hội ép xuống, Lục Dục cuồng hống một tiếng, đánh mạnh vào cự sơn, mượn phản lực lui gấp.

"Hừ, đám vô liêm sỉ." Lục Dục hét lớn, đại đạo cấp tốc bành trướng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!