Chương 8: Chiến nô

Chu Khải đứng khoanh tay, làm bộ thở dài, cố tình gây chú ý cho Tinh Niệm. Chờ vài lượt thở, mới nói:

"Đấu trường tuy tốt nhưng lại không có chỗ cho người trẻ chúng ta."

Tinh Niệm ngạc nhiên: "Lời này ý gì?"

Chu Khải thấy đối phương đã đi theo đúng dẫn dắt của hắn lúc này chậm rãi giải thích:

"Tinh Niệm huynh nhìn thấy chiến nô chiến đấu sao? Chiến nô của chúng ta quá yếu căn bản không đủ để đối phương nhét kẽ răng."

"Nói thật chiến nô của chúng ta còn chưa coi là chiến nô chân chính, vì chiến nô của chúng ta quá yếu chỉ có thể coi là mạnh mẽ hồn nô."

"Lại nói cho dù chúng ta có được cường đại chiến nô, với một chút hồn lực của chúng ta có thể luyện hoá, điều khiển chúng chiến đấu được sao?"

Tinh Niệm cũng lặng yên suy nghĩ, lời này có lý nhưng không chiến đấu cũng có thể tham gia cá cược cũng có thể một bước lên tiên.

Chu Khải dường như đọc được suy nghĩ của Tinh Niệm lại nói:

"Cá cược thì cũng đừng nói đến, chắc chắn là thua nhiều hơn ít."

"Ta lần đầu đến đây có 100 ma thạch, chỉ cược mấy lần đã hết sạch. Cũng may đây là đấu trường của nhà ta nên bọn chúng trả lại tiền cho ta."

Cái này làm Tinh Niệm triệt để không hiểu, đấu chiến nô không được còn dễ giải thích còn cá cược ít nhất cũng có một nửa phần thắng.

Chu Khải lại giải thích:

"Chính là tầm mắt. Tu vi chúng ta còn yếu, không thể nhìn được đối phương sâu cạn, ai đang ẩn dấu, ai phô trương, ai đang bị thương, ai có đòn sát thủ… lại nói có chiến nô tu luyện các thủ đoạn khắc chế nhau."

"Đấu trường cũng đưa ra tỉ lệ cược khác nhau, kẻ mạnh thì tỉ lệ cược thấp thắng được không nhiều, kẻ thua thì tỉ lệ cược cao thắng được nhiều nhưng khó xảy ra."

"Cũng đừng nghĩ đến chuyện đặt cược cả hai, thắng được ít nhưng chắc chắn. Tỉ lệ cược này được đưa là có mười phần tính toán, đấu trường đã trải qua nhiều năm nghiên cứu tỉ mỉ tính toán, ngươi không thể chui bất kỳ lỗ hổng nào."

"Lần trước thua lỗ, đệ bị lão cha giáo huấn một phen, chính là những lời này."

Tinh Niệm suy nghĩ một chút, thấy lời này mười phần có lý nhưng mà không biết thì thôi đã biết một nơi có thể kiếm nhiều ma thạch lại không thể làm gì, khác gì mỡ treo miệng mèo, đây là cảm giác vô cùng khó chịu.

Xưa nay, mọi thứ cần thiết đều do Hắc Tông đưa cho, hắn cũng được một ít ma thạch. Nhưng nếu tự tay có thể kiếm ma thạch, tự tay tiêu xài đây mới là công đạo đây mới là sảng khoái.

Tinh Niệm cảm thấy ủ rũ.

"Nhưng mà…"

Tiếng Chu Khải lại vang lên, Tinh Niệm ánh mắt sáng lên như tìm thấy hy vọng, thấy gây được sự chú ý hoàn toàn của Tinh Niệm, Chu Khải mỉm cười đạo:

"Để giải quyết chuyện này, tiểu đệ tự mình tổ chức tiểu đấu trường."

Tinh Niệm tỏ ra nghi hoặc.

"Tinh Niệm huynh yên tâm, tiểu đấu trường là dành riêng cho thế hệ trẻ chúng ta, mấy vị tuổi trẻ bên phủ thành chủ, thương hội, luyện linh sư hội… cũng thường tham gia."

"Tham gia tiểu đấu trường cũng là cách chúng ta rèn luyện bản thân cùng hồn nô, lại có thể kiếm thêm ma thạch cớ sao không làm."

"Trước đó khi ta nói ra ý tưởng này, cha ta liên tục khen hay, cha ta cho rất nhiều trợ thủ giúp ta xây dựng đấu trường còn cho ta một ngàn ma thạch làm vốn"

Vừa nói Chu Khải vừa dẫn dắt Tinh Niệm đi phía tiểu đấu trường, lời nói thiên hoa loạn truỵ nghe có vẻ rất thuyết phục. Tinh Niệm cũng dần dần mất hết nghi ngờ.

Tiểu đấu trường xây dựng bên cạnh đấu trường nhưng là ở bên góc, ít gây chú ý. Tiểu đấu trường có tám chín phần mười giống đấu trường chỉ là mọi thứ nhỏ hơn thôi.

Bên trong đấu trường cũng đang có sẵn vài chục vị thiếu niên tham gia, Tinh Niệm cũng có thể nhận diện phần đông trong số họ đã từng xuất hiện tại buổi tiệc mấy hôm trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!