Chương 48: Thương pháp tam chiêu

Thời gian thấm thoát thoi đưa, lại một năm nữa trôi qua.

Tôn Kỳ trong một năm này tu vi tinh tiến đã bước vào Luyện Linh tứ trọng trung kỳ.

Chiến lực tăng cường, hắn chọn đối thủ càng mạnh hơn. Nhưng mà hắn nhận ra một chiêu thương pháp là không đủ.

Chiêu thương pháp này tuy quỷ dị khó lường nhưng lại chưa đủ mạnh. Có xảo mà thiếu lực.

Hắn đã từng chiến với một con cự tượng, nhiều lần đánh trúng đối phương nhưng lại không đủ lực xuyên phá qua lớp da dày.

Con cự tượng lại dùng vòi quật nát thương của hắn khiến hắn không thể không chạy trốn.

Tôn Kỳ nghĩ nếu như thương của hắn có lực quật như vòi voi thì sẽ cực mạnh.

Vậy là hắn chuyên tâm nghiên cứu thương pháp chiêu thứ hai. Lấy ý tưởng từ chiếc vòi voi vung lên quật xuống làm cơ sở.

Tôn Kỳ ngồi trên tảng đá đã một ngày một đêm, tĩnh tâm suy nghĩ. Trong đầu không ngừng thôi diễn thương pháp.

Thương pháp cơ sở có: đâm, quét, đập, vẩy, xiên… Những chiêu này hắn đã dùng quen nhưng bây giờ làm sao từ thương pháp cơ sở này sáng tạo ra một chiêu thương pháp hoàn chỉnh thì không hề dễ cần một lượng tri thức khổng lồ.

Muốn thành một chiêu thương pháp ngươi cần từ thương pháp cơ sở xây dựng, kết hợp với kinh nghiệm chiến đấu, thể trạng cơ thể, kiến thức lý giải, khả năng thôi diễn… để tạo ra chiêu thức phù hợp nhất với ngươi.

Tất nhiên dù đã tạo thành chiêu thức thì cũng phải trải qua chiến đấu rèn giũa, không ngừng hấp thu thêm tri thức mới. Lúc đó mới là chiêu thức hoàn thiện.

Chiêu thương pháp đầu tiên của Tôn Kỳ là Hồi Thủ Xà cũng trải qua những bước như thế. Nhưng mà cũng có những trường hợp Hồi Thủ Xà bộc lộ điểm yếu, vậy nên cần chiêu thức khác bù đắp lỗ hổng.

Các chiêu thức có thể kết hợp với nhau che lấp khuyết điểm, đánh liên tục liền mạch, phát huy hết sức mạnh vũ khí. Lúc đó sẽ thành một bộ chiêu pháp.

Chiêu thức thứ hai mà Tôn Kỳ muốn sáng tạo phải phát huy được sức mạnh mãnh lực của cây thương bù đắp chiêu Hồi Thủ Xà thiếu lực.

Tôn Kỳ đã ngồi trên tảng đá này nhắm mắt tĩnh toạ ba ngày ba đêm không một chút động.

Bỗng nhiên Tôn Kỳ mở mắt, rút lên cây thương cắm bên cạnh, nhảy thân lên cao sau đó đập xuống.

Ầm! một tiếng.

Bụi đá bay tứ tung, đầu thương nứt toác. Vết nứt lan tới tay cầm thương. Cây thương đã hỏng.

Tôn Kỳ lẩm bẩm: "Điểm chịu lực không đúng."

Tôn Kỳ dùng linh khí truyền dọc theo thân thương, sau đó tụ lại tại một điểm khi đánh ra thì linh khí bộc phát.

Điểm bộc phá này giống như lúc hắn nén linh khí trong quyền đánh ra nhưng lần này là nén linh khí trong thương khó hơn.

Tay chân dù sao cũng là bộ phận thân thể dễ cảm nhận mà cây thương là ngoại vật làm sao có thể dễ dàng điều khiển.

Một tháng trôi qua, Tôn Kỳ đã làm hỏng tám cây thương.

Hai tháng trôi qua, Tôn Kỳ làm hỏng năm cây thương.

Bốn tháng trôi qua, Tôn Kỳ làm hỏng hai cây thương.

Sáu tháng trôi qua, Tôn Kỳ vẫn ngồi tĩnh toạ chưa hề động thân.

Một ngày này gió núi phất phơ, ngọn cỏ nhẹ đung đưa, Tôn Kỳ mở mắt từ từ đứng dậy.

Tôn Kỳ cầm thương đứng thủ thế. Bất động.

Không giống như những lần trước động như lôi đình, lần này Tôn Kỳ bất động như tượng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!