Chương 46: Thương thuật

Thời gian ngắn ngủi thu hoạch Chu Huyết Quả kết thúc, Tôn Kỳ cũng không có ý định trở lại thành Thực Nguyệt.

Ở trong thành khiến hắn có cảm giác bị toàn bộ Ma tộc vây quanh làm hắn thấy không thoải mái.

Ngược lại tại Liên Vân sơn mạch, hắn tự do thoải mái. Muốn nghỉ thì nghỉ muốn đi thì đi.

Không phải cố giả mạo Tinh Niệm, vì tại đây không ai quan tâm thân phận của hắn là gì.

Tinh thần thư thái thoải mái, lại thường xuyên chiến đấu với ma thú rèn luyện căn cơ. Đây chính là thiên đường của hắn.

Tôn Kỳ cũng không hề bận tâm tới ma thạch và đan dược. Hắn có thể trực tiếp dùng thảo dược hấp thụ bổ sung linh khí.

Thảo dược nguyên cây thì chắc chắn không tốt bằng ma thạch và đan dược nhưng mà tạm thay thế cũng khá ổn.

Tôn Kỳ lúc này đang đào hang tạo động phủ, hắn sẽ ở lại sơn mạch này một thời gian dài nên cần nơi trú chân an toàn.

Tôn Kỳ đào sâu vào vách núi đá. Tạo một phòng chính và một phòng nhỏ cất đồ.

Tôn Kỳ bố trí bẫy tại cửa động và trong động ngăn ngừa có kẻ trộm hay vô tình xâm nhập.

Tôn Kỳ đẩy một tảng đá lớn che kín hoàn toàn miệng hang. Bên ngoài thì phủ đây leo che lấp miệng hang.

Tôn Kỳ ngắm nhìn hang động thấy không có sơ hở thì gật đầu hài lòng.

….

Một con Bạch Viên ngửa mặt hú dài, hai tay đấm ngực thùng thùng, phùng má nhe răng đe doạ đối thủ.

Đối diện là một bóng hình nhỏ chỉ cao tới hông con Bạch Viên, dáng đứng vững trãi, tay cầm thương chỉ thẳng con Bạch Viên. Chính là Tôn Kỳ.

Tôn Kỳ và Bạch Viên đã đánh nhau nửa canh giờ vẫn chưa phân thắng bại.

Bạch Viên tu vi Luyện Linh ngũ trọng đang coi giữ một cây Hoả Hồng, kết xuất Hoả Hồng quả.

Là một loại thảo dược tính hoả, phù hợp với mấy loài ma thú tính hoả.

Bạch Viên vô cùng quý trọng, nó đã coi giữ cây này hơn năm mươi năm gặp không ít kẻ cướp.

Có kẻ bị nó đánh chạy, có kẻ thì đánh nó chạy. Nhưng chỉ cần chạy đi, bọn họ sẽ hái trái cây mà không đuổi theo truy sát nó.

Nhưng hôm nay nó gặp tình huống khó xử, kẻ trước mắt rõ ràng yếu hơn nó vậy mà chiến lực lại ngang với nó, đánh nhau mãi vẫn chưa phân thắng thua.

Nó muốn đuổi kẻ này đi nhưng không đuổi được, mà muốn nó nhường ra trái cây thì nó không đành lòng. Vậy là trận chiến cứ kéo dài suốt.

Khi nó thoái ý muốn lui để lại trái cây cho hắn hái thì kẻ này lại tiến tới, rõ ràng là muốn đánh nhau.

Càng lâu dần Bạch Viên càng mất bình tĩnh, hung tính dần trỗi dậy, nó đang tiến gần đến bạo tẩu.

Nửa ngày sau, Tôn Kỳ ngồi trên xác con Bạch Viên, tay run run cố cầm một trái Hoả Hồng đưa lên miệng cắn, trận chiến này tiêu hao quá sức tưởng tượng của hắn, hắn cần nhanh chóng khôi phục.

Trận chiến này Tôn Kỳ không chiếm được một chút ưu thế nào, hắn thắng là dựa vào tiêu hao chiến. Đối phương bị linh khí hắn không ngừng tiêu huỷ ma khí trong cơ thể, còn hắn thì ung dung chuyển hoá ma khí đối phương thành linh khí của mình.

Trận chiến này vốn dĩ nên từ từ nhẹ nhàng kết thúc nhưng không ngờ lúc gần chết con Bạch Viên bạo tẩu lâm vào cuồng chiến làm hắn bị thương không ít

Một lúc sau Tôn Kỳ khôi phục tạm ổn, Tôn Kỷ rút cây thương ra khỏi cổ con Bạch Viên. Máu nóng phun ra như vòi, Tôn Kỳ lách mình tránh đi.

Tôn Kỳ có một suy đoán, hồn phách có thể tại tim con vật.

Tôn Kỳ cầm một con dao, rạch một đường dọc theo xương sườn ngực. Hắn làm nhẹ tay không để máu bắn tung toé.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!