Tôn Kỳ từ từ mở mắt, đầu vẫn còn tê buốt.
Trước mặt Tôn Kỳ là xác con Hoả Sư tay chân rũ rượi, đầu nghẻo sang một bên. Nửa thân trên được cây thương chống đỡ mà chưa đổ sụp xuống đất, máu con ma thú chảy dọc thân thương ngấm xuống đất.
Tôn Kỳ thu lấy cây thương, nhìn xác Hoả Sư ngẫm nghĩ:
Nếu con Hoả Sư không có xuất hồn phách thì có thể sống thêm một lát nhưng khi xuất hồn, thân xác liền chết.
Vậy là hồn phách điều khiển cơ thể, không có điều khiển thì cơ thể tự chết!? Nếu vậy thì hồn phách mới là chính, có thể tuỳ ý ra vào cơ thể.
Cơ thể chỉ là chỗ chứa hồn phách. Vậy tại sao hồn phách không đi chiếm cơ thể tốt hơn?! Hay như khi cơ thể bị thương hoặc già yếu thì sao hồn phách không đi tìm cơ thể khác?! Nếu như vậy thì có thể sống bất tử bất diệt.
Nhưng thực tế lại không như vậy!
Hay hồn phách chỉ là năng lượng của cơ thể?! Năng lượng xuất ra ngoài thì cơ thể chết!?
Nếu vậy tại sao hồn phách lại có ý thức, năng lượng không thể có ý thức được?!
Hồn phách con Hoả Sư còn mang theo những hình ảnh mơ hồ, giống như là ký ức của nó. Vậy hồn phách còn có trí nhớ sao?!
Hồn phách có ý thức, có ký ức còn có cái gì nữa?!
Hồn phách và cơ thể cái nào là chính cái nào là phụ!?
Ma thú khi sinh ra đã có hồn phách và cơ thể, cả hai đều nhỏ bé. Còn Ma tộc chỉ có hồn phách gọi là ma linh sau này Ma tộc cũng buộc tu luyện tạo thân thể, đó là vì sao?!
Ma linh rõ ràng có thể tồn tại mà không cần cơ thể, tại sao phải cố tạo cơ thể làm gì?!
Phải chăng hồn phách và cơ thể là hai phần không thể thiếu được, tuy có thể tách ra nhất thời nhưng sau đó vẫn phải hợp lại.
Ai đã quy định như vậy?! Vì sao lại như thế?!
Các câu hỏi thắc mắc trong đầu Tôn Kỳ không ngừng sinh ra làm hắn chìm đắm trong một mớ hỗn độn câu hỏi.
Hắn không thể trả lời được, hắn không biết làm sao?!
Khi vừa đưa ra một giả thuyết trả lời một câu hỏi thì một câu hỏi khác lại sinh ra làm hắn mãi không giải quyết hết.
Tôn Kỳ hít một hơi sâu ổn định tinh thần. Trên đời này không thiếu điều kỳ quái, không ai có thể giải quyết tường tận mọi vấn đề. Nếu chuyện đó không liên quan đến ngươi thì ngươi cũng không cần cố chấp tìm đáp án.
Tôn Kỳ lúc này ánh mắt thanh tỉnh, nhìn xuống cái xác con Hoả Sư. Một ý nghĩ táo bạo nảy ra trong đầu hắn.
Muốn biết đúng sai sao không thử một chút!
Tôn Kỳ vậy là ôm xác con Hoả Sư lên vai. Đi tới cây Chu Huyết Quả, phất tay thu tất cả trái cây.
Tôn Kỳ bỏ đi tìm tới một chỗ vắng vẻ gần bờ suối.
Tôn Kỳ đặt xác con Hoả Sư xuống, bước tới dòng suối thanh tẩy cơ thể.
Một lúc sau, Tôn Kỳ cầm con dao nhỏ đứng nhìn xác con ma thú. Tôn Kỳ tự hỏi: hồn phách ở chỗ nào trong cơ thể?
Hồi nãy hồn phách con Hoả Sư bay ra từ mi tâm, phải chăng hồn phách ở tại trong đầu?
Tôn Kỳ không chần chừ, lấy sức cắm phập con dao vào trong trán con Hoả Sư.
Con dao dính cứng ngắc bên trong, Tôn Kỳ hai tay nắm chặt cán dao, chân đạp đầu con Hoả Sư lấy thế rút dao ra.
Phụt! một tiếng. Con dao rút ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!