Tôn Kỳ từ trong một góc khuất bước ra, thân mặc áo giáp, tay cầm trường thương, sắc mặt ngưng trọng.
Tên đạo chích liếm mép cười tà dị: đúng là một tên oắt con, nhìn sơ là biết không có kinh nghiệm chiến đấu. Tại không gian nhiều vật cản như hậu viện lại dùng trường thương, mặc trọng giáp sẽ khiến ngươi bị chậm động tác không thông.
Nói tóm lại dù chưa động thủ nhưng tên đạo chích đã nhìn thấy cả đống sơ hở trên thân Tôn Kỳ.
Tôn Kỳ hoành thương trước ngực chậm rãi nói:
"Thương này là Huyết Bức Nha Thương, dài đúng hai thước, thân thương dùng tinh kim tinh luyện, đầu thương là răng Huyết Bức có thể hút ma khí đối phương. Xin mời!"
Tên đạo chích cười khẩy, đúng là công tử trong nhà hoa đến lúc sắp chết rồi mà còn bày đặt giới thiệu.
Thôi được rồi! ta chơi với ngươi một chút dù sao ngươi cũng không thoát chết.
Tên đạo chích cầm một thanh kiếm mỏng ma khí cuồn cuộn, đưa lên gần miệng liếm liếm rồi nói:
"Đây là thanh Dực Ma Kiếm dài…"
Đúng lúc này Tôn Kỳ động, mũi thương xoay tròn thẳng đâm phía trước. Tên đạo chích bất ngờ chỉ có thể hoành kiếm đỡ trước ngực.
Mũi thương và thân kiếm chạm vào nhau phát ra hoả hoa, cả hai kịch liệt rung động.
Tôn Kỳ tiếp tục dùng sức đẩy thanh thương về phía trước.
Mũi thương dính chặt thân kiếm dán sát vào ngực tên đạo chích, đẩy hắn không ngưng lùi về phía sau.
Lùi được trăm bước thì thân thể đụng ầm vào bức tường phía sau.
Tôn Kỳ thấy thế thì dùng toàn bộ sức lực vào thân thương.
Tên đạo chích còn chưa kịp thở ra một hơi thì tiếng rắc rắc vang lên, sắc mặt hắn tái mét.
Thân kiếm cùng đầu thương vỡ vụn, thanh trường thương không có vật cản thì thẳng tiến lên đâm xuyên ngực tên đạo chích, lực đạo dư thừa lại xuyên vào cả bức tường.
Tên đạo chích bị cây thương cắm cố định vào tường, hắn lúc này đã sợ mất mật, miệng ú ớ xin tha.
Nhưng vào lúc này Tôn Kỳ nhảy lên, dồn hết linh lực vào nắm đấm. Một đấm từ trên cao giáng xuống đầu tên đạo chích.
Ầm một tiếng.
Đầu tên đạo chích vỡ nát, ma khí tán loạn hồn phi phách tán.
Cả quá trình diễn ra chỉ trong vài tức thời gian.
Tôn Kỳ ngồi bệt xuống đất, miệng thở hổn hển, tay chân run run. Hắn bị kiệt sức.
Hắn kiệt quệ không chỉ sức lực mà còn cả trí tuệ, tinh thần.
Nghĩ lại toàn bộ quá trình hắn cũng cảm thấy mình may mắn.
Cái bẫy thứ nhất là thư giả của Hắc Tông, bẫy thứ hai là sương độc, bẫy thứ ba là tê liệt. Liên hoàn ba bẫy đã vắt kiệt trí tuệ hắn mấy ngày nay.
Nhưng hắn không ngờ vẫn để lọt một tên, vậy nên hắn liền nghĩ cách ứng đối.
Hắn lảm nhảm về vũ khí để khiến đối phương bị cuốn theo mà mất cảnh giác chứ hắn thật sự cũng không biết cây thương đó là gì, sau đó đột nhiên ra tay. Một cú đấm cuối cùng là dùng hết linh khí của hắn tung ra.
Tôn Kỳ nắm lấy ma thạch ngồi khôi phục linh khí. Hắn nhớ lại từng chi tiết chiến đấu, tỉ mỉ suy tính, phân tích đúng sai thiệt hơn.
Hắn biết trong trận chiến đầu tiên này còn quá nhiều sơ hở, hắn còn có thể làm tốt hơn. Nhưng mà dù sao cũng đã chiến thắng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!