Chương 40: Luôn có bọn đạo chích

Đã tròn một tháng kể từ khi Tôn Kỳ trở về phủ Hắc Tông.

Tin tức mộ cổ xuất hiện tại thành Hương Ba đã lan truyền đi khắp các thành xung quanh, trong đó có thành Thực Nguyệt.

Tại trên đường phố, chỗ quán ăn luôn râm ran đủ loại chuyện kể hỗn loạn và chuyện về mộ cổ xuất thế tại thành Hương Ba là không thể thiếu được.

Đối với nhiều kẻ thì đây chỉ là câu chuyện kể vui nhưng khi rơi vào kẻ hữu tâm thì khác.

Hôm nay phủ Hắc Tông có kẻ đến thăm.

Một vị trung niên tuổi tác có lẽ sấp xỉ Hắc Tông, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng toát ra vẻ quý khí, quần áo sang trọng chỉnh chu. Trên ngực áo có thêu hoa văn cầu kỳ, chính là hoa văn của luyện linh sư hội mới có.

Vị này chính là hội trưởng luyện linh sư hội My Trúc.

My Trúc đang ngồi tại phòng khách vị trí cho khách ngồi, thế nhưng ghế cho chủ nhà lại để không.

Tôn Kỳ thì đứng một bên hầu chuyện, không dám ngồi.

My Trúc không nhanh không chậm hỏi thăm:

"Hắc Tông sư tôn ngươi giờ này thế nào?"

Tôn Kỳ cúi đầu không dám nhìn thẳng từ từ trả lời:

"Sư tôn hiện tại không có trong phủ. Sư tôn nói là có chút việc bận bên ngoài."

My Trúc gật đầu ừ nhẹ một tiếng rồi lại đạo:

"Ta nghe nói mộ cổ xuất thế gần thành Hương Ba, lúc đo hình như sư đồ ngươi cũng tại thành Hương Ba. Nói ta nghe một chút tình hình. Không nên nói dối!"

Tôn Kỳ trong lòng cảm thấy run sợ, quả nhiên chuyện gì đến cũng đến. Hắn lúc trước có chuẩn bị nhiều cách ứng phó nhưng đến bây giờ hắn biết chỉ có thể nói thật.

Vì vị hội trưởng này tu vi sâu không lường được, Tôn Kỳ không thể nhìn ra nhưng có thể khẳng định một điều vị này mạnh hơn Hắc Tông. Tôn Kỳ ở bên Hắc Tông lâu ngày nên quen thuộc khí tức Tạo Thể tam trọng của Hắc Tông.

Còn vị này không cố ý phóng thích khí tức nhưng lại cho Tôn Kỳ áp lực lớn hơn hẳn lúc ở gần Hắc Tông.

Tôn Kỳ thành thành thật thật kể lại mọi chuyện từ lúc mộ cổ xuất thế đến lúc Hợp Nhất cảnh xuất hiện khống chế toàn thành. Khi đề cập đến Hắc Tông thì Tôn Kỳ lại nói không rõ tung tích.

My Trúc nghe xong chuyện thì gật gù cũng không đưa ra ý kiến.

Sau đó My Trúc đạo:

"Hắc Tông dù sao cũng là trưởng lão danh dự của luyện linh sư hội thành Thực Nguyệt."

"Ta là hội trưởng cũng cần biết thông tin của hắn. Ngươi cũng không cần quá đề phòng ta."

"Ngươi là đệ tử của Hắc Tông, gọi ta một tiếng sư bá là được."

Tôn Kỳ nhẹ gật đầu, tất nhiên hắn sẽ không thực sự mất cảnh giác với vị hội trưởng này.

Tôn Kỳ nghĩ nghĩ một chút lại nói:

"Bẩm sư bá. Trong lúc thoát ra khỏi lăng mộ, tiểu điệt sơ ý làm mất luyện linh sư hội phù hiệu, không biết sư bá có thể cấp lại cho tiểu điệt."

Đây cũng là điểm lo lắng trong lòng Tôn Kỳ bấy lâu, không có phù hiệu luyện linh sư hội hắn giả dạng Tinh Niệm còn có sơ hở. Vả lại có phù hiệu luyện linh sư hội sẽ giúp hắn giảm phiền phức trong tương lai.

My Trúc nhẹ mỉm cười:

"Chuyện này không khó. Nhưng sao ngươi không đến chứng nhận danh hiệu luyện linh sư một lần nữa, sư bá cũng muốn xem sự tiến bộ của ngươi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!