Chương 35: Thân phận hoàn hảo

Một đám mây đen kịt nhanh chóng bay về phía đoàn xe.

Tạo Thể cảnh cường giả tên Ly Hồng sắc mặt căng thẳng, hắn biết đám mây đen kia là gì? Hắn đã đối mặt vài lần.

Đám mây đen đó chính là một bầy Thực Khấu Kỷ lên đến gần triệu con.

Thực Khấu Kỷ nhìn như con châu chấu to cỡ nắm tay, màu đen xanh, miệng có hai hàm răng sắc bén vô cùng.

Thực Khấu Kỷ sống thành đàn từ vài trăm ngàn con đến vài triệu con.

Thực Khấu Kỷ ăn tạp, chúng đi tới đâu thì sự sống ở đó điêu tàn từ cỏ cây hoa lá, côn trùng, ma thú,…

Mỗi con Thực Khấu Kỷ tu vi không cao chỉ tương đương Luyện Linh nhất trọng không khó đối phó nhưng số lượng hàng ngàn hàng triệu con thì lại khác. Cái này gọi là kiến nhiều cắn chết voi.

Từng chiếc xe mở lồng bảo vệ, trong xe Tôn Kỳ nhìn bên ngoài lo lắng.

Hắn lúc này đang nguỵ tạo khí tức của Tinh Niệm tu vi Luyện Linh ngũ trọng nhưng thực chất hắn không có một chút tu vi nào, nếu Thực Khấu Kỷ xông phá lồng bảo vệ thì hắn chết chắc.

Đàn Thực Khấu Kỷ ào ào xông vào đoàn xe, tiếng rít vang lên liên hồi, tiếng đập cánh xào xạc.

Tiếng lốp bốp không ngừng do đàn Thực Khấu Kỷ đâm vào lồng bảo vệ chết tan xác. Có con đậu trên lồng bảo vệ ra sức gặm nhấm.

Tiếng la hét chiến đấu, tiếng binh khí, tiếng kêu đau đớn.

Tôn Kỳ ngồi trong xe tĩnh tâm, hắn lúc này đã không thể làm gì nên chỉ có thể cầu mong cho đoàn xe của Ly gia đủ tốt. Vượt qua công kích của đàn Thực Khấu Kỷ.

Sau nửa canh giờ, đàn Thực Khấu Kỷ mới bay hết về một hướng khác, Tôn Kỳ thở ra một hơi nhẹ người.

Tôn Kỳ mở cửa, nhìn xem xung quanh.

Cảnh vật hoang tàn, cả ngọn cỏ cũng không còn.

Đội bảo vệ thương tích đầy mình nhưng không có chí mạng.

Ly Hồng chỉnh đốn, ra lệnh nhanh chóng tiến lên.

Đây không phải là lúc nghỉ ngơi.

Máu Thực Khấu Kỷ sẽ thu hút thêm nhiều ma thú khác, cần nhanh chóng rời đi.

Đoạn đường tiếp theo gặp không ít nguy hiểm tương tự nhưng Ly Hồng luôn thuận lợi hoá giải, thương thì có mà vong thì không.

Trên đường nguy hiểm trùng trùng nhưng Ly gia vô cùng có kinh nghiệm xử lý nên chỉ có kinh không hiểm.

Tôn Kỳ lúc này mới cảm thấy năm mươi ma thạch bỏ ra hoàn toàn đáng giá nếu như để hắn tự cưỡi thú mà đi thì chỉ sợ đã bị giết ngay ngày đầu tiên.

Sau bao phen vất vả cuối cùng cũng đến được thành Thực Nguyệt, thời gian là ba tháng mười ngày so với dự tính của hắn lâu hơn một chút.

Tôn Kỳ xếp hàng, nộp một ma thạch để vào thành.

Tôn Kỳ tuy giả dạng Tinh Niệm nhưng lại không có lệnh bài luyện dược sư nên không được miễn phí vào thành.

Đi hết ba đường bảy ngã, Tôn Kỳ cuối cùng cũng đến biệt phủ của Hắc Tông.

Tôn Kỳ lúc này không có chút khẩn trương hồi hộp ngược lại vô cùng trấn tĩnh. Tất cả việc phải làm hắn đã làm, điều cần ứng phó hắn đã nghĩ cách ứng phó. Bây giờ là bài kiểm tra quan trọng nhất.

Tôn Kỳ bước vào phủ, lớn tiếng hô:

"Sư tôn! Sư tôn! Đồ nhi đã trở về."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!