Chương 33: Ta là Tôn Kỳ

"Ngươi là ai? Ngươi là ai?"

Âm thanh dồn dập vang lên như buộc hắn phải đưa ra câu trả lời.

Hắn dồn nén cảm xúc, miệng hét lớn.

"Ta là Tôn Kỳ."

"Ta là Nhân tộc, Tôn Kỳ. Ta sẽ mãi mãi không quên."

Tôn Kỳ rống vang giải toả tất cả cảm xúc kìm nén.

Cả không gian ông ông rung động theo cảm xúc của Tôn Kỳ.

Phía trước bóng tối vô tận, một điểm sáng loé lên như ánh sao nhỏ trong đêm tối trường kỳ.

Tôn Kỳ thấy ánh sáng liền biết mình thành công tìm được bản ngã.

Trong thực tại, Tôn Kỳ từ từ mở mắt.

Miệng hắn "oa!" một tiếng phun ra vô số điểm sáng li ti. Chính là bào tử của Tam Sinh Tam Thế Cô.

Hắn nhìn theo từng điểm sáng nhỏ tán đi, không gió tự bay, bọn chúng có ý thức bọn chúng muốn tìm nơi thích hợp để cắm rễ.

Hắn thầm thở dài: không biết sau này còn có ai nhờ vào Tam Sinh Tam Thế Cô mà lấy lại được linh trí.

Tam Sinh Tam Thế Cô cái tên được đặt vô tình này không ngờ lại đúng với công dụng của nó.

Khiến người ta liên tục chuyển thế, sống qua ký ức cuộc đời. Trong chuyển thế ngươi sẽ đi một lối rẽ khác với thực tại, có lẽ lối rẽ đó giúp ngươi hoàn thành chuyện ngươi đã hối hận không thể làm trong quá khứ.

Ngươi cảm thấy không hối hận, cuộc sống mỹ hảo. Vậy là ngươi tiếp tục chìm đắm trong mộng tưởng tươi đẹp. Ngươi sẽ lầm tưởng mộng thành thực tại, làm ngươi mãi mãi không thể tỉnh lại. Cho đến khi ngươi chết.

Đây cũng là vì sao cây nấm này còn gọi là Mộng Cô.

Cũng chỉ có người không có linh trí như Tôn Kỳ dù gặp mộng tưởng tốt đẹp hay đau khổ, hắn đều vô thức tiến lên không bị mộng lừa gạt. Mộng có thể lừa gạt được khúc gỗ sao?

Nhưng cũng nhờ trải qua chuyển thế mà hắn đánh thức được ký ức lấy lại được linh trí.

Cây nấm lúc này đang từ từ héo rũ.

Tôn Kỳ mỉm cười nói:

"Cũng không nên bỏ phí."

Tôn Kỳ điều khiển hắc động thôn phệ lấy cây nấm chuyển hoá thành năng lượng bản thân.

Tôn Kỳ lúc này chú ý thân thể của mình.

Hạt giống cảm xúc, hạt giống bản năng, mảnh đá nhỏ đã tan biến hoà vào trong cơ thể hắn.

Cây nấm đã bị hắn thôn phệ.

Hắc động được hắn đưa xuống vùng bụng tại đan điền.

Còn một thứ nữa là Hồn Phách Ấn Ký do Tinh Niệm đánh vào người hắn để khống chế.

Lúc này Hồn Phách Ấn Ký còn đó nhưng lại mỏng manh yếu ớt, hiển nhiên là bị hao tổn.

Hẳn là trong lúc mảnh đá nhỏ tan vào trong người hắn đã tấn công những thứ ngoại lai như ma khí, hồn lực ngoại lai, và cả ấn ký này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!