Chương 31: Phá trận

Ầm ầm ầm….

Liên tục có công kích tấn công viên đá tại mắt trận.

Đao, thương, kiếm, kích, chưởng, ấn,….

Các mạch xung sáng lên liên tục, tạo lồng ánh sáng bảo vệ mắt trận.

Tất cả năng lượng trong lăng mộ như nước chảy từ mạch xung tiến vào mắt trận, gia cố phòng ngự.

Mỗi một lần tấn công sẽ làm năng lượng tiêu hao đi một ít, cứ tiếp tục đà này thì năng lượng trong các lồng ánh sáng sẽ bị rút hết chuyển sang cho mắt trận.

Đây cũng là mục đích tất cả đang tấn công mắt trận.

"Có hiệu quả! Nhanh tấn công mạnh hơn."

"Không có chùm sáng phản kích. Không cần sợ. Dốc sức tấn công đi."

"Để cho hồn nô cũng lên luôn đi."

"Có thủ đoạn tấn công nào thì ra hết đi. Góp gió thành bão."

"Chết tiệt! sao lăng mộ này lại nhiều năng lượng như vậy. Đã tấn công một ngày rồi mà vẫn chưa xong."

"Ngươi nghĩ lăng mộ Hợp Nhất cảnh là gì? Chỉ sợ còn có ma thạch cung cấp năng lượng bổ sung."

"Ít ra ngươi cũng có thể nhìn thấy hiệu quả. Không như lúc trước, một chút hy vọng cũng không có."

"Nhanh lên tấn công, ngươi đã ngồi nghỉ nửa canh giờ rồi."

Đã một ngày trôi qua kể từ khi bắt đầu tấn công mắt trận, hiệu quả có thể thấy được, tuy không rõ ràng tức khắc nhưng nếu cứ tấn công thế này thì chắc chắn thành công.

Tất cả cùng tiến lên dùng hết mọi thủ đoạn công kích.

Trong cuồng loạn công kích có thể thấy rõ mấy vị đỉnh cấp chiến lực như: thành chủ Dương Hằng, hội trưởng Hoắc Tùng, hội trưởng Phong Nhiên, phó thành chủ Chu Hân…

Sau khi phá được mắt trận bọn họ chính là có khả năng đoạt bảo nhất. Tuy miệng hô hào dốc sức tấn công nhưng ai biết được mấy lão hồ ly này dốc bao nhiêu sức lực.

Lại một ngày nữa trôi qua.

"Nhanh! Nhanh nhìn kìa! Dị thạch có vết nứt."

"Ở đâu? Cho ta xem"

"Đúng là có vết nứt! Chúng ta sắp thành công rồi."

Như được tiếp thêm hy vọng tất cả càng ra tay mạnh hơn.

Nửa ngày nữa trôi qua.

"Khởi bẩm thành chủ! Lồng ánh sáng phòng thứ nhất đã yếu đi một nửa, cần phải hai kích mới giết được chiến nô Luyện Linh tứ trọng."

Nghe báo cáo thành chủ Dương Hằng chỉ gật đầu cũng không quá để ý.

Nhưng mà lúc này có vài kẻ lại len lén lùi ra sau, chạy về phòng thứ nhất.

Trong suy nghĩ bọn hắn phòng thứ hai, thứ ba tuy toàn đồ tốt nhưng chỉ sợ cạnh tranh khốc liệt, các thế lực lớn sẽ không cho bọn hắn nhúng tay.

Nếu vậy chi bằng tìm thứ dễ hơn, mà mấy đồ trong phòng thứ nhất cũng là cực giá trị với bọn hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!