Chương 27: Mộ cổ xuất thế

Lão giả trong phòng số 3 cười ha ha: "Đa tạ các vị đã nhường."

Một tên thị nữ mang một chiếc khay đến phòng số 3.

Lão giả cầm lấy bình nguyệt tinh hoa, mở nắp quan sát, sau đó gật đầu, để một túi ma thạch lên trên khay.

Thị nữ kiểm tra một chút túi ma thạch, sau đó làm lễ lui ra.

Giao dịch thành công.

Lão giả cầm bình nguyệt tinh hoa đưa cho tên thanh niên phía sau, nói: "Ngươi mau dùng."

Thanh niên gật đầu, há miệng nuốt hết nguyệt tinh hoa. Lão giả thấy thế thì gật đầu hài lòng.

Nguyệt tinh hoa thứ này giá trị mang trên thân thì ắt có kẻ nhớ nhung, với tu vi của lão giả thì chưa cần sợ hãi nhưng ai biết được biến cố khó lường.

Chi bằng dùng ngay, vừa chấm dứt tâm tư kẻ xấu, vừa không để nguyệt tinh hoa tiêu hao.

Quả nhiên có mấy kẻ có ý đồ xấu, khi thấy thanh niên phục dụng nguyệt tinh hoa thì thở dài tiếc nuối.

Đến đây coi như chuyện về nguyệt tinh hoa kết thúc.

Tinh Niệm ngồi bệt xuống ghế thất thần, Hắc Tông cũng có chút thất lạc nhưng rất nhanh bình ổn trở lại.

Hắc Tông vỗ vai Tinh Niệm: "Không cần tuyệt vọng"

"Đã bước vào tu hành thì sẽ gặp được vô số chuyện không như ý, nếu chuyện nào cũng khiến ngươi thất thần như vậy thì sau này làm sao bước tiếp."

"Vả lại cũng có cách khác thay thế, tuyệt vọng làm gì?"

Nghe được lời này, Tinh Niệm bừng tỉnh. Tu luyện gian nan, chỉ có kẻ cười cuối cùng mới là kẻ thắng.

Tinh Niệm đứng dậy ôm quyền: "Đa tạ sư tôn dạy bảo."

Hắc Tông gật đầu hài lòng.

Tiếp sau đó đấu giá tiếp tục.

Có vài loại thảo dược lên sàn, là thứ Hắc Tông đang cần.

Hắc Tông dễ dàng đấu giá thu được, không có nhiều cạnh tranh, cũng có một số kẻ nể mặt Hắc Tông mà buông tha.

Mặt mũi của một vị luyện linh sư vẫn rất đáng giá.

"Sau đây là món đồ cuối cùng. Chắc chắn sẽ khiến quý vị ở đây sửng sốt."

Tô Bân từ từ nhấc lên tấm vải đỏ. Cả hội trường chăm chú nhìn theo.

Là một Ma Linh Trụ.

Ma Linh Trụ vật này ai cũng biết dùng để nhốt hồn phách nhưng được đưa ra làm vật áp trục cuối cùng thì bên trong hồn phách chắc chắn không tầm thường.

Tô Bân giải thích:

"Chúng ta ở đây ai cũng biết hồn phách giá trị đi."

"Hồn phách càng cường đại giá trị càng cao."

Dừng lại một chút, Tô Bân tiếp tục: "Đây là hồn phách của một con yêu thú, huyết mạch không tầm thường."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!