Tinh Niệm đang tại một hang động bí mật cách địa bàn của Kim Sí Điểu vạn dặm xa.
Tại trong hang động, Tinh Niệm thân thể rách tung toé, ma khí tán loạn, hồn lực suy kiệt. Nhớ lại trận chiến vừa rồi mà hắn vẫn còn sợ hãi.
Nói đúng hơn là một cuộc vờn đuổi chứ không phải trận chiến vì Tinh Niệm chỉ có cắm đầu chạy, không dám dừng lại một hơi chứ nói chi chiến đấu.
Khoảng cách thực lực quá lớn, muốn chạy cũng khó.
Cũng may Tinh Niệm trên đường bố trí nhiều bẫy mới cản chậm tốc độ của Kim Sí Điểu, tại trước đó tạo nhiều nguỵ đạo, bố trí đường lui. Kim Sí Điểu cũng không muốn rời quá xa tổ mình nên Tinh Niệm mới có thể trốn đến nơi này.
Tinh Niệm chính là rút kinh nghiệm từ lần bị đuổi bắt trước của Ly Miêu nên mới bố trí nhiều hậu thủ phía sau. Nhờ vậy mới lấy về một cái mạng.
Nhưng cái giá phải trả cũng vô cùng lớn, Tinh Niệm nuốt vào đan dược trị thương, lại lấy ra một nắm ma thạch hấp thụ. Hắn đã không còn nhiều sự lựa chọn, buộc phải dùng đan dược.
Thời gian mười ngày trôi qua, Tinh Niệm lúc này mới ổn định thương thế.
Tinh Niệm quyết định trở lại Thực Nguyệt thành, kết thúc đợt rèn luyện này.
Có thể nói lần đầu ra ngoài rèn luyện, Tinh Niệm mất nhiều hơn được.
Cái được là tu vi đột phá tiến vào Luyện Linh ngũ trọng trung kỳ, kinh nghiệm cùng tâm cảnh tăng lên một tầng cao mới, cùng kiếm được một ít tài nguyên.
Thế nhưng hắn nhiều lần dùng đan dược tạp chất tích tụ càng dày, không thể lấy được nguyệt tinh hoa, mất đi chiến nô cùng nhiều món bảo vật.
Tinh Niệm bước ra khỏi hang dùng ý niệm câu thông kêu gọi Tiểu Tinh.
Tiểu Tinh lúc này đang thoải mái bơi lội trong nguyệt tinh hoa, tay chân vẫy vùng, nguyệt tinh hoa bay tung toé. Nếu Tinh Niệm thấy cảnh này nhất định sẽ tức chết, hắn liều cả mạng sống cũng không thấy hình dáng của nguyệt tinh hoa thế nào vậy mà Tiểu Tinh lại coi như nước tắm.
Tiểu Tinh cảm thấy sự kêu gọi của Tinh Niệm liền đứng lên, há miệng thôn phệ hết nguyệt tinh hoa sau đó bay đi.
Sau nửa ngày, Tiểu Tinh đến chỗ Tinh Niệm, đứng trên vai hắn, vẫn không một chút biểu cảm.
Tinh Niệm nhìn Tiểu Tinh có chút phức tạp.
Lúc xuất phát có hắn, chiến nô, Tiểu Tinh. Trong đó Tiểu Tinh yếu nhất tưởng rằng sẽ chết đầu tiên nhưng không ngờ chiến nô chết, hắn trọng thương mà Tiểu Tinh vẫn không có chuyện gì.
Nếu như hắn biết Tiểu Tinh trong chuyến đi này thu hoạch chắc chắn sẽ không chỉ có biểu cảm này.
Tinh Niệm phất tay nói: "Đi thôi."
….
Hai tháng sau, Tinh Niệm thuận lợi trở lại Thực Nguyệt thành.
Đứng trước cổng thành, Tinh Niệm lần đầu cảm thấy nhớ nơi này.
Tinh Niệm vào thành, không vội trở về phủ mà tiến vào một cửa hàng.
Tiểu tạp vụ cửa hàng thấy Tinh Niệm thì hồ hởi tới đón:
"Không biết công tử đến cửa hàng là muốn mua hay bán vật gì?"
"Cửa hàng Thuận Phong giá cả hợp lý, già trẻ không gạt, đảm bảo giá cả công đạo cho công tử."
Tinh Niệm mở miệng: "Là bán đồ"
Tên tạp vụ này không thấy hắn mang sau lưng một túi lớn đồ hay sao? Chắc chắn là bán đồ rồi, tên này nhiều chuyện làm hắn có chút bực.
Tên tạp vụ đưa Tinh Niệm đến một căn phòng chờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!