Chương 24: Nguyệt tinh hoa

Mặt Tinh Niệm lúc này vô cùng khó coi, hắn xưa nay đặt bẫy săn mồi, lấy hai đánh một, thu hoạch toàn thắng nhưng không ngờ lúc này lại rơi vào bẫy trở thành con mồi.

Nhưng đáng giận hơn là kẻ đặt bẫy lại là mấy con ma thú này. Tinh Niệm nhìn quanh thì thấy: Một con trăn Gấm, một con cáo Lửa, một con Đại Bàng Cổ Trắng, một con Thạch Lang, cùng với con Ly Miêu. Tổng cộng năm con.

Tu vi từ Luyện Linh ngũ trọng sơ kỳ đến Luyện Linh ngũ trọng trung kỳ, vấn đề là với thực lực của hắn chỉ có thể đánh ngang tay với một con ma thú Luyện Linh ngũ trọng sơ kỳ cộng thêm chiến nô nữa miễn cưỡng tính là hai con.

Đối diện với cục diện này chỉ có thể nói một câu: Chết chắc.

Tinh Niệm lưng tựa lưng chiến nô, trong đầu cấp tốc chuyển động tìm cách: trên trời là Đại Bàng Cổ Trắng; còn dưới đất là bốn con ma thú; tốc độ có Thạch Lang, Ly Miêu; cáo Lửa giảo hoạt giỏi đánh lén; trăn Gấm giỏi khống chế.

Tại đây lại là đồng cỏ. Không chỗ che dấu, không có vật cản, không có cây cối… Một cái bẫy tuyệt hảo giết hắn.

Hay là… không được.

Cách này… cũng không được.

Không được… không được…

Tất cả đều không được….

Trong lúc Tinh Niệm suy nghĩ thì bọn ma thú bắt đầu tấn công, đầu tiên là Thạch Lang tấn công trực diện, Ly Miêu tấn công vào giữa Tinh Niệm và chiến nô, trăn Gấm trườn dưới chân, cáo Lửa phun lửa vào chiến nô, Đại Bàng Cổ Trắng từ trên bổ xuống xé nát một cánh tay chiến nô.

Chỉ mười hơi thời gian, Tinh Niệm đã tiêu hao hết tám phần ma khí, chiến nô thì tàn tật không tả nổi.

Tinh Niệm tức giận gào thét:

"Không phải chỉ lấy của các ngươi vài cọng thảo dược thôi sao?"

"Trả lại cho các ngươi."

Dứt lời, Tinh Niệm quăng ra túi chứa thảo dược. Thảo dược trong túi bay tung toé.

Năm con ma thú thấy thế liền nhào tới, bọn chúng thật ra không ham mấy cọng thảo dược của Tinh Niệm vì mấy thứ đó với bọn chúng như cỏ bên đường, bọn chúng chỉ muốn thảo dược của chính mình.

Tinh Niệm không ngờ lại như vậy, hắn chỉ muốn xả tức giận, lại tạo cho hắn một con đường sống, hắn ngộ ra một điều đôi khi từ bỏ mới là tốt nhất. Hắn trước đây có ích kỷ nên chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ thảo dược.

Hắn cấp tốc chạy đi.

Túi thảo dược bị xé nát, Đại Bàng Cổ Trắng chộp lấy quả trứng của mình bay đi, cáo Lửa ôm lấy một cây thảo dược biến mất, trăn Gấm cũng vậy. Bọn chúng sợ mấy tên kia tranh dành.

Thạch Lang vốn không mất gì, nó quả thật có ý tranh giành đồ tốt của bọn kia, đáng tiếc chậm một chút.

Ly Miêu lục tung túi thảo dược không thấy đồ của mình, lập tức đuổi theo Tinh Niệm.

Thạch Lang thấy Ly Miêu đuổi theo thì nó cũng đuổi theo, Tinh Niệm nhiều khả năng còn đồ, nó muốn phân chia với Ly Miêu.

Tất cả quá trình tranh cướp của năm con ma thú chỉ có kéo dài hơn mười hơi thở, Tinh Niệm mới chỉ chạy ra được hơn trăm thước.

Hai con ma thú đuổi theo, Tinh Niệm chỉ có thể liều mạng, nuốt vào một viên Bộc Phá đan, tốc độ Tinh Niệm bỗng chốc tăng lên gấp đôi, tạm thời kéo dãn chút khoảng cách.

Trăm hơi thở về sau, dược lực tan hết, Tinh Niệm lại dùng tiếp một viên khác. Tinh Niệm biết cứ kéo dài như vậy không có lợi, cần nhanh chóng chạy vào rừng, dựa vào chướng ngại vật cắt đuôi.

Nhưng khi chạy vào rừng hắn nhận ra vẫn không thể cắt đuôi.

Tinh Niệm chạy vào hẻm núi vách đá treo leo, hai con ma thú đuổi sát theo sau.

Tinh Niệm khi đến đây thì dừng lại, hắn có một kế hoạch cắt đuôi hai con ma thú nhưng chỉ có thể dùng một lần nếu thất bại thì hắn chết chắc.

Tinh Niệm dừng lại, hai con ma thú cũng dừng lại đối diện cách đó không xa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!