Tu vi tiến bộ làm Tinh Niệm cảm thấy sảng khoái, thân thể rộng rãi, hồn lực tăng cường.
Hồn lực tăng trưởng giúp Tinh Niệm đẩy nhanh tốc độ cọ rửa tạp chất, loại bỏ mối nguy tiềm tàng.
Mục đích thứ nhất của hắn khi đến Liên Vân sơn mạch coi như bước đầu có thu hoạch.
Tinh Niệm sau đó tiếp tục săn giết ma thú đến khi tu vi triệt để củng cố, quen thuộc với cảnh giới mới. Tinh Niệm quyết định tiến thêm về phía Liên Vân sơn mạch
Đi suốt một tháng sau, Tinh Niệm đã đến cuối khu vực bìa ngoài sơn mạch, cầm trên tay bản đồ Tinh Niệm cẩn thận quan sát.
Khu ngoại và khu nội sơn mạch vốn dĩ không có ranh giới phân chia nhưng dựa vào địa bàn hoạt động của ma thú mà Ma tộc phân chia như sau: khu ngoại là ma thú từ Luyện Linh tứ trọng đỉnh phong trở xuống, khu nội là ma thú từ Luyện Linh ngũ trọng đến Tạo Thể cảnh, ngoài ra còn có khu vực khác nhưng Tinh Niệm không có mua bản đồ mấy khu vực này.
Mục đích của Tinh Niệm là nguyệt tinh hoa nằm sâu bên trong khu nội, nên mấy khu vực khác hắn không quan tâm mà có quan tâm cũng vô dụng, tu vi quá thấp vào đó chỉ có chết.
Tinh Niệm tạm dừng tại ranh giới giữa khu nội và khu ngoại.
Tinh Niệm giở lại bổn cũ, đào một cái hố rồi lệnh cho Tiểu Tinh đi dụ ma thú.
Tiểu Tinh bay đi.
Đến một đầm nước, cỏ lau cao đến qua đầu, rong rêu mọc xanh tươi, từng khúc gỗ mục lơ lửng nửa trong nước nửa ngoài nước, một mùi hôi bùn đặc trưng bốc lên. Nằm đấy là một con trâu nước, thân hình đồ sộ, đôi sừng cong nhọn hoắc, đôi mắt lim dim ngủ, đôi tai nó phe phẩy như đuổi ruồi, trên lưng nó thì có mấy con chim nhỏ nhảy nhót mổ tới mổ lui.
Con trâu này là Thuỷ Liêm Quỳ Ngưu, tính tình tương đối hiền lành, bình thường chỉ thích gặm cỏ non sau đó lại ngâm mình trong đầm lầy.
Tiểu Tinh thấy con trâu này thì lập tức chọn nó là mục tiêu.
Tiểu Tinh bay đến gần con trâu, rồi tung một đẫm vào người nó sau đó quay đầu chạy. Chạy được một lúc thì Tiểu Tinh thấy có gì đó sai sai vì con trâu không đuổi theo nó, mấy lần trước nó đều dùng cách này đều hiệu quả, nó bị dí chạy trối chết.
Có lẽ đánh chưa đủ đau.
Tiểu Tinh quay lại, dùng hết sức bình sinh tung một đấm vào thân con trâu sau đó chạy xa nhưng không quên ngoái đầu lại xem, vẫn không có đuổi theo.
Tiểu Tinh tức giận tung đấm liên tục vào con trâu nhưng không rung chuyển được con trâu chút nào, còn Tiểu Tinh thì đứng thở hồng hộc.
Con trâu mở mắt liếc xem sau đó miệng nhếch cười, chỉ là một con ruồi nhỏ, rồi lại nhắm mắt lim dim.
Tiểu Tinh tức muốn nổ phổi, bay vòng quanh đầu con trâu đấm đấm đá đá chửi rủa không ngừng.
Thuỷ Liêm Quỳ Ngưu không thèm mở mắt, mũi phì phun một cái thổi bay Tiểu Tinh ra mấy chục mét.
Tiểu Tinh tức giận phồng mang trợn má, đây là khinh thường nó quá đáng. Tên này đáng ghét, nếu ngươi đã muốn chết thì Tiểu Tinh ta sẽ cho ngươi thấy tuyệt chiêu.
Tiểu Tinh bay tới chỗ con trâu sau đó chui vào tai nó.
Thuỷ Liêm Quỳ Ngưu đang lim dim thì bỗng mắt trợn trắng, đứng phốc dậy, mấy con chim trên lưng cũng bị kinh sợ vỗ cánh bay đi, con trâu giơ lên chân trước cào cào lấy lỗ tai.
Tiểu Tinh bên trong tai thì tha hồ quyền đấm cước đá.
Thuỷ Liêm Quỳ Ngưu lúc đầu chỉ cảm thấy nhột nhưng sau đó rất nhanh thấy đau, hai mắt nổi máu, nó đâm sầm đầu vào một cái cây, cái cây đổ ầm xuống đầm.
Vẫn không hết đau.
Thuỷ Liêm Quỳ Ngưu chạy loạn cả lên rồi cắm đầu xuống nước. Nước tràn vào trong tai, Tiểu Tinh thấy không ổn thì bay ra.
Bọt nước văng lên Tiểu Tinh bay ra khỏi nước, đứng trên một cành cây, nhìn xuống con trâu.
Con trâu ngước đầu nhìn Tiểu Tinh, đôi mắt xích hồng, lỗ mũi thở phì phò, đôi chân đạp đạp khấy tung cả lớp bùn làm nước xung quanh con trâu bẩn đục.
Tiểu Tinh thấy cảnh này thì thấy có hơi sợ, hình như mình làm hơi quá nhưng ai kêu nó lại chọc mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!