Sau một lúc xem xét, bọn Tinh Niệm cũng bắt đầu động thân. Tinh Niệm chọn lấy một con đường khác biệt không ai chọn mà bắt đầu leo núi.
Sáu tên kia cũng riêng phần mình lựa đường leo lên. Có một tên đi lại con đường của tên Luyện Linh cửu trọng trước đó với hy vọng không gặp vật cản. Nhưng mà từ trên trời giáng xuống hoả cầu, tên này giơ đao lên bổ.
Ầm một tiếng! hoả cầu thiêu tên này thành tro.
Tinh Niệm thấy thế, nhếch mép thầm nghĩ: ai lại không nghĩ ra đi lại con đường đã được dọn sẵn trước đó nhưng mà vị đại năng kia không nghĩ đến sao? Ngươi nếu tu vi thấp đi con đường của tên khác có tu vi cao hơn thì ngươi sẽ chịu công kích tương đương với tên có tu vi cao, ngươi chết chắc.
Nếu ngươi có tu vi cao đi con đường của tên có tu vi thấp thì ngươi cũng chịu công kích tương đương với tu vi của ngươi. Vậy thì chi bằng tự đi con đường của mình còn có chút danh dự.
Cái này đã được nhiều lần kiểm duyệt không sai nhưng cứ đến lúc leo núi luôn có kẻ ưa nhẹ mà tìm đường chết.
Tinh Niệm cũng không nhìn nhiều xung quanh nữa, hắn cần tập trung tiến lên. Tinh Niệm thả ra Tiểu Tinh, lại cầm trong tay chuỳ thủ.
Hắn không ngừng vung lên chuỳ thủ chém đứt dây gai, dọn ra một con đường tiến lên; Tiểu Tinh thì bay trên không liên tục ngăn cản hoả cầu; còn cuồng phong nhận đến giờ vẫn chưa gây sát thương lớn cho hắn.
Cứ như vậy một đường tiến lên cũng coi như có chút thuận lợi. Rất nhanh bắt kịp những tên trước đó, Tinh Niệm đã là một trong mười tên dẫn đầu.
Leo đến hai phần ba núi, tất cả đều thấm mệt, Tinh Niệm cũng đã phục dụng vài lọ đan dược, Tiểu Tinh cũng thế.
Tất cả khi đến đây đều tạm dừng một chút khôi phục. Phải chuẩn bị cẩn thận vì đoạn đường cuối này sẽ càng khó khăn, uy lực của hoả cầu, cuồng phong, dây gai sẽ tăng đến cực hạn tu vi bọn họ mà lại tất cả diễn ra liên miên không dứt.
Chuẩn bị xong, Tinh Niệm lập tức tiến lên.
Đợt thứ nhất công kích: hoả cầu như mưa trút xuống, cuồng phong rít gào xé rách hết thảy, dây gai dày đặc chặt đi mọc lại. Liên tục trong mười hơi thở mới tạm lắng lại. Có mười hơi thở tạm dừng, Tinh Niệm vội vã giơ tay chém dây gai.
Đợt thứ hai tiếp đến…
Đợt thứ ba tiếp đến…
Mới có ba đợi mà Tinh Niệm đã dùng hết một nửa hồn lực, lại đi được trăm bước. Cứ theo tốc độ này, còn phải vượt qua ba mươi đợt công kích nhưng hắn có cố hết sức cũng chỉ chịu thêm được ba đợt công kích nữa.
Cắn răng. Tinh Niệm làm ra quyết định.
Tinh Niệm lấy ra một viên đan dược là Bạo Hồn đan. Phải là Bạo Hồn đan mà không phải Bạo Hồn đan tinh dược mà hắn hay dùng cho Tiểu Tinh, đây là viên đan dược Hắc Tông cho Tinh Niệm dùng để bảo mệnh.
Tinh Niệm trước đó còn tiếc không dùng nhưng bây giờ hắn bất chấp tất cả. Tinh Niệm lập tức cho Tiểu Tinh phục dụng đan dược.
Đan dược vừa vào miệng, Tiểu Tinh thân thể phồng lớn gấp năm lần lúc trước, hồn lực cường đại tản mát ra bên ngoài, ánh mắt xích dã, miệng rống gào thét. Tiểu Tinh đã triệt để rơi vào trạng thái cuồng bạo.
Tinh Niệm lúc này Tiểu Tinh cuồng bạo đến hắn cũng khó điều khiển sắp vượt qua sự khống chế của hắn. Tinh Niệm phồng lên tất cả hồn lực truyền vào Tiểu Tinh ra lệnh mang hắn tiến lên.
Tiểu Tinh lúc này khí tức lập tức tăng lên đến Luyện Linh thất trọng, xách lên Tinh Niệm tiến lên phía trước.
Đã có thực lực Luyện Linh thất trọng thì công kích tương đương Luyện Linh tứ trọng làm sao có thể làm khó được Tiểu Tinh. Tiểu Tinh vung tay quét ngang đánh nát một đám hoả cầu, tiến lên phía trước đạp nát đám dây gai, cuồng phong khi đến gần thân thể thì bị cỗ khí tức cường đại đánh tan.
Một đường băng băng tiến lên không thể cản trở.
Mười hơi thở…
Mười bảy hơi thở…
Hai mươi sáu hơi thở…
Ba mươi hai hơi thở…
Cuối cùng sau ba mươi hai hơi thở, Tiểu Tinh cũng đến đỉnh.
Tiểu Tinh thả Tinh Niệm xuống, liền đổ gục xuống đất, thân thể thu nhỏ, tay chân co rút, hồn lực tản mát không còn, mắt nhắm nghiền, miệng rên ư ử…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!