Chương 12: Trở lên mạnh mẽ

Tiểu Tinh đổ gục xuống đất. Dược lực tan hết, hồn lực cạn kiệt, vết thương trên người không ngừng ăn mòn cơ thể. Đau đớn, thống khổ không ngừng dằn vặt.

Trước đây, Tiểu Tinh cũng nhiều lần bị tra tấn như thế này nhưng khi đến gần bờ vực tan rã thì lại được Tinh Niệm chữa trị.

Giờ đây một mình trong hang tối vô cùng, Tiểu Tinh cảm thấy cô độc cùng nỗi đau miên mang không dứt. Đau, hắn đã trải qua rất nhiều lần đau. Còn đau hơn thế này. Còn kéo dài hơn. Hắn đã quen với những lần đau. Đau đã không còn khiến hắn sợ hãi.

Nhưng giờ đây hắn cảm thấy sợ. Hắn sợ cái gì? Chắc chắn không phải là đau. Vậy là cái gì? Trong cảm giác của hắn ngoài đau ra còn cái gì?

Cái gì đây? Rốt cuộc là cái gì?

Tiểu Tinh chìm trong mê thất. Hắn sợ nhưng lại không biết sợ cái gì? Hắn muốn tìm ra cái đấy. Hắn tìm kiếm… tìm kiếm….

Bỗng nhiên trong bóng tối loé lên một tia sáng vàng yếu ớt. Mặc dù rất yếu ớt mỏng manh nhưng giữa bóng tối vô tận lại là vô cùng sáng chói. Ánh sáng của hy vọng.

Ánh sáng phát ra từ đầu con dã cẩu gây sự chú ý cho Tiểu Tinh.

Tiểu Tinh dùng hết sức lết lại phía ánh sáng.

Thì ra đó là một viên tinh hạch màu vàng hổ phách, to như hạt đào. Gọi là yêu hạch nhưng trong Ma giới, ma thú thì gọi là ma thú hạch.

Ma thú hạch hình thành khi ma thú cấp thấp bước vào ma thú cấp trung và được hoàn thiện khi ma thú cấp trung bước vào ma thú cấp cao.

Ma thú cấp thấp tương đương với Luyện Linh sĩ, ma thú cấp trung tương đương với Tạo Thể sĩ, ma thú cấp cao tương đương với Hợp Nhất sĩ.

Vốn dĩ ma thú hạch không nên xuất hiện trên thân của một con ma thú cấp thấp nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ, một số ma thú cấp thấp biến dị sớm hình thành trong người một hạch tâm, chính là hình thức ban đầu của ma thú hạch.

Tiểu Tinh cầm tinh hạch đưa lên xem xem như có như không hiểu ra điều gì.

Thứ hắn tìm kiếm phải chăng là đây!

Tiểu Tinh cầm viên tinh hạch ném vào trong miệng. Ngay lập tức, một hồn lực tán ra khuếch tán cùng với đó là một cỗ cuồng bạo ma thú cùng với ma khí tản ra, hiển nhiên viên tinh hạch này cũng không tinh thuần hồn lực.

Tiểu Tinh đau đớn oằn mình, trong thân thể là các loại lực lượng tán loạn đấu đá lẫn nhau.

Nỗi đau này, Tiểu Tinh không sợ, Tiểu Tinh chịu được.

Dằn vặt suốt một canh giờ, cuối cùng cũng kết thúc, thân thể Tiểu Tinh đã không còn xu hướng tan rã, vết thương trên người đã ổn định, hồn lực hổi phục được một ít.

Tiểu Tinh đúng dậy, nhìn nhìn một chút bản thân lại nhìn xác con dã cẩu. Lặng yên một lúc, Tiểu Tinh lập tức hiểu.

Tiểu Tinh đã tìm ra thứ hắn tìm kiếm nãy giờ: Bản năng cầu sống.

Đúng! chính là thứ này, hắn muốn sống như con dã cẩu dùng hết sức lực vì cầu sống.

Hắn giờ đây không chỉ có cảm giác, hắn còn có bản năng cầu sống.

Chậm rãi đi ngoài hang động, Tiểu Tinh trên người vẫn còn những vết thương chưa lành, hồn lực cũng còn quá yếu.

Tiểu Tinh đi theo bản năng, bản năng khát vọng sống, bản năng tìm tới cỗ năng lượng đồng dạng tinh hạch ma thú kia.

Tiểu Tinh đi đến một gốc cây, ở dưới có xác hai con ma thú, hẳn là hai con ma thú đánh nhau tranh giành trái cây này, vì cây này là Huyết Chu cây. Tiểu Tinh cũng không biết mình may mắn thế nào khi hai con thú này đánh nhau đến chết nếu không cũng không có phần của hắn.

Tiểu Tinh bay đến gần trái cây, giương mắt nhìn xem tò mò, sau đó há miệng nuốt luôn.

Trái cây ở trong bụng, Tiểu Tinh dựa vào bản năng hấp thụ năng lượng bên trong.

Trái cây từ trong miệng từ từ đi xuống thân thể, trong quá trình này có thể thấy rõ trái cây khô héo, dược lực bị hút ra, sau khi xuyên qua thân thể thì rơi bịch xuống đất đã là cái xác khô.

Đây cũng là cách hồn phách, ma linh hấp thu năng lượng từ vật chất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!