Sáng sớm ngày thứ hai, Tinh Niệm lững thững bước ra khỏi lều của mình. Hắn nhìn thấy năm vệt sáng biến mất tại năm phương hướng khác nhau, hẳn là bọn Chu Khải đã bắt đầu đi tìm Huyết Chu quả, hắn nhếch mép cười tự nhủ: các ngươi dù cố gắng thế nào cũng không vượt qua được bổn thiên tài, ngày hôm qua chỉ là các ngươi may mắn, hôm nay ta sẽ tung ra con át chủ bài.
Tinh Niệm luôn tự cho mình là trung tâm của tất cả, thượng thiên sủng nhi. Hôm nay hắn muốn tìm Huyết Chu quả vượt qua bọn Chu Khải nhưng hắn lại chẳng chịu bỏ ra nỗ lực tương ứng.
Sau khi dậy muộn hơn bọn Chu Khải, rồi lại từ tốn chuẩn bị đồ đạc. Nửa canh giờ sau, Tinh Niệm mới xuất phát.
Lại nửa canh giờ sau, Tinh Niệm gặp cây thứ nhất, trên thân cây là một con bọ màu ám kim, đầu có sừng nhọn, toàn thân bọc giáp nhìn có vẻ rất cứng rắn.
Không suy nghĩ nhiều, Tinh Niệm lấy ra một lọ Bạo Hồn đan tinh dược cho Tiểu Tinh uống.
Tiểu Tinh lập tức rơi vào trạng thái cuồng bạo, lao vào tấn công con ma thú côn trùng. Chỉ ba mươi tức thời gian, Tiểu Tinh xé rách con ma thú. Tinh Niệm bước lên đánh dấu ký hiệu sau đó cả hai tiếp tục tiến lên.
Tinh Niệm dùng lá bài tẩy là Bạo Hồn đan tinh dược thì tin chắc tốc độ giết ma thú của minh sẽ nhanh hơn bọn Chu Khải.
Hắn vốn dĩ đã chuẩn bị rất nhiều Bạo Hồn đan tinh dược là để phục thù trong đấu trường nhưng lại không ngờ là sẽ tham gia thu hoạch Huyết Chu quả lần này.
Ngày hôm qua, hắn còn không dùng đến cũng vì tự tin mình giỏi hơn bọn Chu Khải, hắn cũng có chút tiếc tinh dược. Nhưng hôm nay hắn bất chấp nghĩ nhiều lại trực tiếp dùng lá bài tẩy này.
Rất nhanh, cây thứ hai, cây thứ ba ….
Cho đến khi tinh dược hết tác dụng, Tinh Niệm đã được năm cây nữa.
Sau đó, Tinh Niệm tự mình chém giết chờ cho Tiểu Tinh phục hồi phần nào rồi lại cho phục dụng tinh dược tiếp tục.
Cứ như vậy cho đến cuối ngày, Tinh Niệm được tổng cộng hai mươi bảy cây cộng thêm hôm qua nữa là ba mươi sáu cây. Con số này quả là vượt bậc so với ngày đầu tiên.
Tinh Niệm trở lại chỗ tạm cư với tinh thần sảng khoái đầy tự đắc.
Nhưng hắn rất nhanh khó chịu vì:
Kim Thiên Lãnh được sáu mươi cây, Hoa Mạc cùng Chu Khải được bốn mươi cây, Dung Vạn Tái được ba mươi năm cây, còn Lạc Mộ Hoa thì được năm mươi hai cây.
Kết quả này khiến hắn có chút không vui vì hắn chỉ hơn được mỗi Dung Vạn Tái một cây mà Dung Vạn Tái tu vi lại thua hắn.
Hắn lại hằn học chui vào lều, quyết định ngày mai phải vượt qua bọn Chu Khải.
Ngày thứ ba đến, Tinh Niệm mặc dù rất cố gắng nhưng số lượng cây trong khu vực an toàn này đã không còn nhiều như hai ngày đầu.
Kết thúc ngày thứ ba, Tinh Niệm được năm mươi cây. Bọn Chu Khải cũng không có tăng đột biến.
Kim Thiên Lãnh được bảy mươi mốt cây, Hoa Mạc được bốn mươi chín cây, Chu Khải được năm mươi bốn cây, Dung Vạn Tái được bốn mươi năm cây, Lạc Mộ Hoa được sáu mươi sáu cây.
Kết thúc ba ngày tranh đoạt đến ngày mai là ngày thu hoạch. Tuy nói có mười ngày thu hoạch Huyết Chu quả nhưng thực chất thời gian lại vô cùng gấp rút và rất eo hẹp. Vì ngươi phải nhanh chóng thu hoạch trái cây của ngươi nếu chậm có thể bị ma thú hay kẻ khác hái trộm dù sao thì đặt ký hiệu cũng không có nghĩa đó là vật trong túi của ngươi. Lúc trước không ai giành vì trái cây còn chưa thành thục nhưng đến lúc thu hoạch thì luôn có kẻ bất chấp, ai nhanh thì được.
Dù đây là khu vực đã được dọn sẵn nhưng không thiếu những kẻ hay ma thú liều mạng.
Đồng dạng ngươi cũng có thể đi cướp của kẻ khác cùng của ma thú.
Ngày mới vừa bắt đầu, sáu đạo quang từ nơi tạm cư đã bay theo các hướng.
Tinh Niệm đứng trước một cây Huyết Chu quả có ký hiệu của hắn. Hắn đang chờ.
Ma quang tinh phản chiếu những tia nắng mặt trời đầu tiên lên Huyết Chu quả, trái cây nhanh chóng đổi màu từ vàng sang đỏ máu, một hương thơm nhàn nhạt bay ra. Cả Liên Vân vân sơn mạch đều ánh đỏ lập lờ hiện lên, cỗ hương thơm trái cây chín lan ra khắp núi rừng báo hiệu Huyết Chu quả thành thục, mùa thu hoạch bắt đầu.
Tinh Niệm nhìn trái cây đỏ mọng, mùi thơm say mê liền biết thời điểm đã đến. Tinh Niệm phất tay, một cỗ hồn lực bay ra cuốn hết ba trái cây vào túi.
Rất nhanh, Tinh Niệm phóng đến nơi khác.
Nửa ngày sau, hắn đã đi hết các cây có ký hiệu của mình, thu hoạch cũng không tệ nhưng đáng ghét chính là bọn đạo chích nào đó đã hái hết mấy cây của hắn. Bọn đạo chích này có thể là ma thú cũng có thể là ai đó hoặc là bọn Chu Khải, sao lại không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!