Trở lại trong phủ.
Một trận đòn roi liền trút xuống người Tiểu Tinh, mãi cho đến khi Tiểu Tinh gục ngã chỉ còn lại bóng hình lờ mờ.
Tinh Niệm dùng hồn lực cùng dược lực chữa trị cho Tiểu Tinh.
Sau đó lại một trận đòn roi, rồi lại chữa trị, lại một trận đòn roi…
Sự việc cứ tiếp diễn cho tới khi Tinh Niệm hồn lực cạn kiệt, mệt mỏi ngồi bệt xuống đất.
Tinh Niệm ngồi tĩnh toạ, lấy ra một viên đan dược nuốt vào bụng, lại cầm mấy viên ma thạch đặt trong lòng bàn tay. Bắt đầu tu luyện.
Nửa canh giờ sau, Tinh Niệm khuôn mặt vặn vẹo, người run lên, sau đó "Oa" phun ra một ngụm ma khí.
Ngụm ma khí như những con trùng vặn xoắn vào nhau nhìn rất dữ tợn, sau đó nhanh chóng tan biến trong không khí.
Tinh Niệm, hắn không thể tập trung được dẫn đến lúc tu luyện dẫn ma khí bị rối loạn, ma khí cùng dược lực không thể hoà hợp vào thân thể tăng lên tu vi ngược lại phản tác, hỗn loạn ma khí khắp nơi xông phá khiến hắn không thể không phun ra ngoài.
Trong lúc tĩnh tâm tu luyện nhưng trong đầu hắn lại hiện lên từng khuôn mặt chế nhạo hắn, cười cười chỉ trỏ chê bai hắn làm hắn mất tập trung, không thể dẫn động dược lực cùng ma khí thông thuận ngược lại bị cỗ lực lượng này gây hại.
Thật ra, tất cả đều do Tinh Niệm tự tưởng tượng, trong mắt những thanh niên trong đấu trường Tinh Niệm cũng không có gì đặc biệt, hắn thắng hay thua thì đã sao? Được một ít tiền cược hoặc mất một ít mà thôi, bọn họ đã cược vô số vụ thắng thua là chuyện thường xuyên, bọn họ dù sao cũng là hậu bối trong các thế lực lớn, bọn họ không cần chú ý tới Tinh Niệm.
Còn với Chu Khải, Trương Liễu thì Tinh Niệm cũng chỉ là một trong số những tên bị bọn hắn tính toán mà thôi có gì mà cần để trong lòng.
Nhưng trong suy nghĩ của Tinh Niệm lại khác, hắn nghĩ mình là trung tâm thế giới, mỗi cử động, mỗi lời nói của mình sẽ để bọn họ chú ý. Khi hắn thua, tất cả đều xì xầm mình, tất cả xoay quanh hắn đều nhìn hắn thua trận.
Hắn trong chịu được cảm giác này. Cầm roi lên. Lại một trận đòn trút lên Tiểu Tinh.
Mấy ngày sau, hắn mới bình tĩnh lại.
Hắn bây giờ đang suy nghĩ thế nào thắng lại mặt mũi, cuối cùng hắn hết cách. Chỉ có thể cầu xin sư tôn vài viên đan dược cưỡng ép tăng lên chiến nô nhưng e là chiến nô chỉ có chịu đựng được vài lần chiến đấu sẽ hồn phi phách tán. Nhưng như vậy là đủ rồi.
Ngày hôm nay, hắn lại đến đấu trường, tự tin có thể thắng lại mặt mũi.
Trước đấu trường là một nhóm thanh niên đang nói cười, tinh thần hồ hởi. Gặp Tinh Niệm đi tới, Chu Khải trong đám người vui vẻ vẫy tay gọi. Tinh Niệm có chút hồ nghi nhưng vẫn bước tới.
Chu Khải đạo: "Tinh Niệm huynh lại đến đấu nô đi?"
Tinh Niệm gật đầu, không đáp.
Chu Khải cười: "Mấy ngày nay đấu trường đóng cửa?"
Tinh Niệm nhíu mày: "Vì sao?"
Hắn đã chuẩn bị cho ngày hôm nay kỹ lưỡng, vậy mà đến đây lại nói không đấu, hắn thật sự bực bội trong lòng.
Chu Khải ngạc nhiên: "A! Tinh Niệm huynh không nhớ bây giờ là chính điểm Quang thời!"
Tại Ma giới, một năm chia làm hai giai đoạn Quang thời và Ám thời, tương ứng với khoảng thời gian mặt trời chiếu nhiều nhất và mặt trời chiếu ít nhất. Ma giới mặc dù không bao giờ có ánh mặt trời nhưng thông qua phản xạ của ma quang tinh với ánh sáng có thể nhận thấy sự thay đổi, vạn vật sinh sôi cũng vì đó mà có mà thay đổi theo mùa.
Tinh Niệm biết điều này nhưng lại không quá để ý, mùa nào cũng được ảnh hưởng không nhiều tới hắn.
Chu Khải nhìn vẻ mặt của Tinh Niệm thì đoán ra bảy tám phần, lại nói:
"Vào lúc chính điểm Quang thời, Huyết Chu quả sẽ thành thục. Đây là thời gian chúng ta thu hoạch a."
Nghe đến Huyết Chu quả, Tinh Niệm mới sực nhớ lại tạp văn ghi chép.
Huyết Chu sinh trưởng tại Liên Vân sơn mạch cách Thực Nguyệt thành hơn ba mươi dặm về phía đông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!