Buổi trưa, thời tiết của kinh thành Muchen không phải là quá nóng nhưng làm người ta hơi uể oải. Phía trên quả đồi đám người Thiết Huyết minh vẫn chưa biết người bọn hắn phái ra truy đuổi Natasha đã gặp chuyện. Nơi trú quân của bọn hắn là một dãy nhà gỗ đã san sát nhau, chứng tỏ nơi này đã được bọn chúng sử dụng không ít lần. Bên trong căn nhà hoàn hảo nhất một lão già mặc ma pháp bào màu tím mắt nhắm hờ ngồi ở ghế trên của căn phòng như cao nhân đắc đạo vậy.
Lát sau, một kiếm sĩ bước vào khoanh tay cung kính nói.
"Zeko đại nhân, người chúng ta phái đi đã trở về rồi."
Lão già gật đầu khẽ phất tay cho kiếm sĩ lui ra. Zeko cảm thụ cái cảm giác thược vị giả như thế này. Tuy nói lão chỉ là một Cao cấp ma pháp sư nhưng trong Thiết Huyết minh lão vẫn có địa vị nhất định. Phải biết rằng ma pháp sư ở Lion đại lục thuộc về thiểu số. Đã vậy các triều đình đế quốc luôn chủ động mời chào các ma pháp sư nên các thế lực muốn có được ma pháp sư rất khó khăn. Zeko vốn là một ma pháp sư hết thời, bản thân lão biết mình không thể nào tiến cấp được nữa.
Nếu lão tiến vào ma pháp sư quân đoàn cũng không thể được trọng dụng nên lão đã đầu nhập vào Thiết Huyết minh. Và giờ công việc của lão chính là bảo vệ những đoàn buôn người như thế này.
Nghĩ đến công việc của mình Zeko cũng thở dài. Lão nhớ khi trẻ lão cũng là một thanh niên đầy nhiệt huyết nhưng giờ còn đâu. Đúng là cuộc đời không ai có thể biết trước được điều gì. Ngày trước lão là người chống đối việc buôn người. Giờ lão lại chính là một tên buôn người. Nhưng có sao đâu này. Vì để sống thôi. Zeko cười tự giễu. Cũng có lúc lão cũng ân hận muốn rời khỏi nơi nước đục này, nhưng đó cũng chỉ là ý nghĩ thoáng qua thôi.
Lão thừa biết một khi đã bước lên con đường này thì không thể quay đầu lại nữa.
Thiết Huyết minh có thể coi là mafia của Ala đế quốc. Về cơ cấu của Thiết Huyết minh không phải là điều Zeko biết được đấy. Lão chỉ biết sau lưng của Thiết Huyết minh là một thế lực cực lớn. Không ai ở phản bội Thiết Huyết minh lại có kết cũng tốt. Không những bản thân bị diệt, mà cả nhà cũng sẽ bị tàn sát không còn một ai. Đây chính là một tổ chức không có tình người.
phân cách----------------
"Lão tứ, lão tam đi đâu rồi hả."
Một tên Thiết Huyết minh hỏi đồng bọn đang áp giải một bé gái. Nếu Forde ở đây chắc chắn tên đồng bọn này chính là tên thanh niên bị hắn tra tấn đến thừa sống thiếu chết, còn cô bé kia chính là Natasha. Lão tứ cười hì hì trả lời.
"Lão tam lâu quá không được vào thành nên đi tìm gái rồi. Ta cũng muốn theo lắm nhưng phải đưa con nhóc này về nên lần này đành chịu thiệt thôi."
Tên kia cũng gật đầu đồng ý tỏ vẻ hâm mộ.
"Lão tam thật may mắn được giao nhiệm vụ này, cũng lâu lắm ta chưa được chạm vào…hé hé!"
Lão tứ cũng cười.
"Thôi, ta đưa con bé này nhốt lại đã."
Nơi giam giữ lũ trẻ là một căn phòng lụp xụp, xung quanh có 4 kiếm sĩ canh giữ cẩn thận. Lão tam mở cửa ra xô Natasha vào hăm dọa.
"Ngoan ngoãn mà ở yên đó cho ta. Dám chạy trốn nữa ta giết ngươi cho chó ăn."
Nói rồi hắn đóng sầm cửa lại. Natasha xoay cái mông vừa chạm với mặt đất chửi thầm.
"Tên khốn kiếp, cần gì mạnh tay vậy đây này."
Chợt có một thiếu niên chạy lại ôm chầm lấy Natasha.
"Tại sao em không chyaj, lại để bọn chúng bắt lại rồi."
"Phi, phi, ai cho ngươi ôm ta, đừng có tiến lại, gần nữa ta thiến bây giờ."
Natasha đẩy thiếu niên ra đe dọa, vẻ mặt phẫn nộ vô cùng. Thiếu niên ngỡ ngàn nhìn Natasha
"Em gái, ngươi…"
"Ta không phải em gái ngươi, em ngươi nhờ ta đến giải cứu các ngươi."
Bùm một tiếng, Natasha đã biến thành một thiếu niên tóc đen anh tuấn, không phải Franz thì còn ai. Thì ra để trà trộn vào địch hắn đã dùng biến thân thuật và phân thân thuật để biến thành lão Tứ và Natasha. Phút chốc cả phòng giam loạn cả lên. Franz hét một tiếng.
"Tất cả im lặng cho ta."
Hắn khẽ đánh giá anh trai của Natasha, hắn biết là anh trai của cô bé bởi vì thiếu niên này cũng sở hữu một đôi Bạch nhãn. Đây là một thiếu niên tầm 14 tuổi, nhưng gương mặt rất già dặn và cương nghị, Bạch nhãn với hắn không có vẻ kỳ dị mà còn tạo ra một sức hút lạ kỳ. Franz thầm gật đầu. Một nhân tài đáng để bồi dưỡng a. Hắn cũng đánh giá xung quanh, trong căn phòng này là gần trăm thiếu niên thiếu nữa ăn mặc rách rưới, trên cơ thể đầy vết thâm tím, tinh thần suy xụp, thậm chí có vài thiếu nữ đôi mắt trở nên vô thần. Franz sống mũi chợt cảm thấy hơi cay cùng với đó lòng phẫn nộ của hắn dần tăng lên.
"Đại nhân, em gái ta không sao chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!