Văn Vũ Đạt hoảng hốt xua tay, vội vàng phủ nhận: "Mạt Mạt, cậu… cậu nói gì thế?"
Từ Mạt liếc sang chiếc hộp đặt trên bàn làm việc.
"Hôm qua chắc tôi tìm sót. Hôm nay tôi với Thục Nhiên cố ý đến sớm tìm lại cho cậu, thấy cái hộp nằm sau tủ."
Văn Vũ Đạt cuống cuồng giải thích, còn không ngừng kéo tay áo Đỗ Thục Nhiên:
"Thục Nhiên, cậu nói gì đi chứ!"
Nhưng Đỗ Thục Nhiên vẫn chưa hoàn hồn khỏi cú sốc từ câu chất vấn của Từ Mạt lúc cô bước vào.
"Thục Nhiên! Thục Nhiên!"
Văn Vũ Đạt ghé sát, hạ giọng gọi nhỏ.
Đỗ Thục Nhiên giật tay áo mình lại, hít sâu một hơi, rồi lùi ra đứng riêng một bước.
"Hộp là do Văn Vũ Đạt tìm được. Những chuyện khác… tôi không biết."
Một câu nói, lập tức phủi sạch quan hệ.
Nếu không có đoạn video trong tay, nếu chỉ nhìn thấy chiếc hộp đặt trên bàn lúc này, Từ Mạt chắc chắn sẽ lại tự hoài nghi trí nhớ của mình.
Cô siết chặt tay, bước thẳng đến trước mặt Văn Vũ Đạt:
"Không phải tôi làm mất, vậy thì chỉ có cậu lấy."
Văn Vũ Đạt phản bác:
"Cậu dựa vào đâu mà nói tôi? Sao không nói là Thục Nhiên? Tôi với cậu không hề có xung đột lợi ích, sao lại vu cho tôi hại cậu?"
"Tôi cũng muốn biết lý do. Đây chính là điều tôi đang thắc mắc."
Từ Mạt không để bản thân rơi vào vòng tự biện hộ vô nghĩa.
Bên cạnh, Đỗ Thục Nhiên giận dữ đến mức bước phắt lên trước, quát thẳng vào mặt Văn Vũ Đạt:
"Văn Vũ Đạt, câu đó của cậu là có ý gì? Sao cậu nghi tôi? Tôi chưa từng có ý hại Mạt Mạt. Đồ cổ bọn tôi làm mất thì được cái gì? Tiền cũng không bù đắp nổi."
"Cậu quên rồi à? Chính cậu là người khó chịu mấy ngày vì thầy chỉ dẫn Mạt Mạt đi Tạng Đô. Trong lòng cậu vốn thấy cô ấy không xứng được nhận cơ hội tốt."
Văn Vũ Đạt kêu oan còn to hơn cả Đậu Nga, "Cậu kiêu ngạo như thế, sao chịu nổi cô ấy giỏi lên?"
Đỗ Thục Nhiên trợn to mắt, ngẩn người trước cú phản đòn ấy.
Một thoáng sau, cô bật cười, đầy mỉa mai và phẫn uất.
"Văn Vũ Đạt, lòng cậu đúng là đen thật. Tôi có xem thường Mạt Mạt thì tôi nói thẳng, chứ không bao giờ làm trò lén lút. Tôi giờ mới nhận ra bộ mặt thật của cậu: diễn ngu ngơ giỏi thật đấy. Mọi chuyện xấu đều đổ lên tôi, còn cậu thì trắng tinh vô tội."
"Hôm Mạt Mạt đi rồi, chính cậu đã động vào tủ của cô ấy."
Văn Vũ Đạt giơ điện thoại, "Tôi có bằng chứng."
Đỗ Thục Nhiên nhất thời nghẹn lời, hóa ra đồng nghiệp mình tin tưởng lại âm thầm quay video để chờ ngày gài bẫy.
"Là cậu nói muốn xem bản phục chế giấy chứng nhận kết hôn, tôi mới mở ra xem."
"Tôi xem chủ yếu vì nghe Mạt Mạt và thầy bảo đang tìm người biết phục chế lẫn thư pháp để bổ chữ. Tôi muốn thử xem mình có cơ hội thể hiện, mong thầy nhìn thấy khả năng chuyên môn của tôi mà cho tôi vào dự án."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!