Từ Mạt ngừng giãy giụa, trong lòng chấn động.
Rốt cuộc Lục Đào đang làm gì thế? Anh ta đang nói cái gì vậy?
Trần Thời Vĩ ghì chặt Từ Mạt, không để cô thoát ra khỏi vòng tay, khóe môi nhếch lên thành nụ cười giễu cợt: "Không đối xử tốt với cô ấy ư?"
Lục Đào cắn răng, liều mạng nói tiếp:
"Anh chưa từng nghĩ đến cảm nhận của cô ấy, chưa từng coi cô ấy là vợ, chưa từng cho cô ấy sự tôn trọng cơ bản. Ở những nơi anh không biết, cô ấy luôn thở dài nhìn vào khung chat với anh, anh có biết không?"
Trần Thời Vĩ thật sự không biết.
Trong những cuộc trò chuyện giữa họ, mọi chủ đề gần như đều do cô dẫn dắt. Không hiểu cô kiếm ở đâu ra lắm sticker như vậy, thường xuyên spam tin nhắn.
Cô rõ ràng là một "con nhóc ngổ ngáo" chính hiệu, chẳng giống chút nào với người sẽ ngồi thở dài buồn bã ngoài đời thật.
"Anh chẳng biết gì cả!" Lục Đào phẫn nộ gào lên.
Từ Mạt giật mình, sợ hiểu lầm càng lúc càng tệ, liền định đẩy Trần Thời Vĩ ra.
Nhưng anh chỉ hơi dùng sức là dễ dàng giữ chặt cô lại, không cho cô rời khỏi lòng mình.
"Rồi sao?" Anh lạnh nhạt đáp lại, giọng đầy khinh thường. "Tôi và cô ấy đã kết hôn, là vợ chồng. Cậu lấy tư cách gì để nói với tôi những lời này?"
Lồng ngực Lục Đào phập phồng, bị thái độ kiêu ngạo của Trần Thời Vĩ chọc tức đến run người.
"Từ Mạt là chính cô ấy, cô ấy sẽ không mãi mãi bị anh điều khiển!"
"Cưới nhau không có nghĩa là sẽ ở bên nhau cả đời."
Ánh mắt Trần Thời Vĩ híp lại, một tia sáng nguy hiểm lướt qua đáy mắt, giọng anh hạ xuống thêm một tông: "Cậu muốn chen vào giữa à?"
Khí thế của người đàn ông quá mạnh, áp lực nặng nề đến mức khiến không khí xung quanh như đông đặc lại.
Người chịu ảnh hưởng đầu tiên chính là Từ Mạt – người đang bị anh ôm trong lòng.
"Dám cá với tôi không?" Lục Đào cắn răng, giọng đầy chắc chắn. "Rồi sẽ có một ngày, Từ Mạt sẽ rời khỏi anh – vì chính sự kiêu ngạo và ngông cuồng của anh!"
Trần Thời Vĩ bật cười: "Cá à? Nghe cũng thú vị đấy. Tôi còn tưởng cậu sẽ cá là mình có thể cướp được cô ấy khỏi tay tôi cơ."
"Nhất định tôi sẽ làm được!" Lục Đào đỏ bừng mặt, tức đến run giọng.
"Thật sao?" Trần Thời Vĩ bình thản xoắn nhẹ một lọn tóc của Từ Mạt quanh ngón tay, cười lười nhác.
"Thế thì cứ chờ mà xem."
Anh bế bổng Từ Mạt lên trong tư thế công chúa, xoay người rời đi.
Lục Đào đứng đó, nhìn bóng họ xa dần, hai nắm đấm siết chặt.
Sự nhục nhã vì bị xem thường và cơn bất bình dâng trào nuốt trọn anh, khiến anh thầm thề sẽ làm Từ Mạt nhìn thấy bộ mặt thật của người đàn ông kia, để cô không còn bị lừa dối nữa.
Còn Từ Mạt – người vẫn đang "giả say" trong lòng Trần Thời Vĩ – thì chỉ biết kêu khổ trong lòng.
Xong đời rồi, xong thật rồi. Sao lại trớ trêu thế này, cô mà cũng dính vào tình huống như trong phim sao? Ông trời đúng là ganh tị vì dạo này cô sống quá yên ổn rồi!
Tới nước này, cô đành giả say đến cùng. Cô thật sự không muốn giải thích, vì mỗi lần cãi nhau, người nói vụng về như cô chỉ toàn bị anh dẫn dắt vào "cái bẫy", rồi cuối cùng lại phải ký hàng loạt "hiệp ước bất bình đẳng".
"Không định giải thích à?" Trần Thời Vĩ cúi đầu nhìn cô, đôi mắt lười nhác nhưng sắc bén.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!