Chương 36: (Vô Đề)

Trần Thời Vĩ hất tay Từ Mạt đang ngăn trước người mình ra, sải bước tiến lên, túm lấy cổ áo Trần Hồng Quang, lạnh giọng nói:

"Tôi cũng có giới hạn, đừng ép tôi."

Trần Hồng Quang bị chọc giận.

Nghĩ đến việc con trai vì một người phụ nữ mà dám hỗn láo với mình, ông ta cũng giận dữ mắng lại:

"Cứ đợi mà xem! Rồi mày sẽ hối hận, rồi sẽ nhận ra con đường mà gia đình sắp đặt cho mày mới là đúng đắn!"

Trần Thời Vĩ liếc thấy ánh mắt lo lắng của Từ Mạt, siết chặt nắm tay rồi lại thả lỏng, đẩy Trần Hồng Quang ra, kéo Từ Mạt rời khỏi nơi thị phi.

Trên đường về nhà, Từ Mạt im lặng không nói gì, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi khung cảnh vụt qua thật nhanh.

Có quá nhiều chuyện cùng lúc ập đến, dây thần kinh căng như sợi dây đàn, cảm giác buồn nôn ngày càng rõ rệt.

Vừa bước vào nhà, việc đầu tiên cô làm là lao ngay vào nhà vệ sinh, nôn khan mấy lần.

Trần Thời Vĩ lo lắng hỏi:   "Em đói rồi à?"

Từ Mạt quay đầu lại, ánh mắt trống rỗng, khẽ gật đầu:  "Ừm… dạ dày hơi khó chịu."

"Vậy em đi nghỉ một lát đi, để anh nấu cơm."

Trần Thời Vĩ bước tới, đưa mu bàn tay đặt lên trán cô kiểm tra nhiệt độ.

Xác định cô không bị sốt nhẹ, anh mới rời khỏi phòng tắm.

Từ Mạt về phòng tắm rửa, rồi mệt mỏi nằm dài trên giường. Một cảm giác bất lực dâng lên khiến cô chẳng còn thiết tha gì.

Tú Cầu đi đến cạnh giường, ngoan ngoãn đứng đó, ngẩng đầu quan sát cô.

Chỉ đến khi Từ Mạt để ý thấy nó, nó mới nhảy lên giường.

"Sao con lại đến đây?"

Từ Mạt nằm nghiêng, cố gắng giơ tay lên xoa đầu tròn trĩnh của nó.

Tú Cầu chủ động tiến lên vài bước, dụi đầu vào lòng bàn tay cô, nhắm mắt lại, khoan khoái vô cùng, đôi tai cụp về sau đầy thoải mái.

Có chú mèo nhỏ bên cạnh, nỗi bực bội trong lòng cô cũng dần tan biến.

Cuối cùng, Từ Mạt cũng thoát khỏi những chuyện rối rắm xảy ra hồi chiều, không còn dằn vặt trong lòng nữa.

Tâm trạng dần dịu lại, cơn đau tức ở dạ dày cũng biến mất.

Chưa kịp ăn tối mà cô đã thấy dễ chịu hơn, có thể đi lại bình thường mà không cần ôm bụng.

Không ai nhắc lại chuyện cũ nữa.

Mùng Mười Tết, Từ Mạt đi dạo phố và ăn uống cùng Giang Quy Duyệt, nghe cô bạn mắng chửi gã người yêu cũ tệ bạc, tâm trạng Từ Mạt tốt lên hẳn, bao nhiêu chuyện buồn bực trong dịp Tết cũng quên sạch.

Rằm tháng Giêng, Trần Thời Vĩ và Từ Mạt bắt tàu cao tốc đến thành phố bên cạnh.

Lê Lục Thụy sau khi trở về Vô Thị thì ngày nào cũng gọi điện cho Trần Thời Vĩ, mời anh rảnh rỗi đến chơi.

Lo bà sẽ lại nhân dịp lễ mà chạy lên Kinh Bắc, Trần Thời Vĩ mới quyết định đến đó đúng dịp Rằm.

Lê Lục Thụy tái hôn với một doanh nhân giàu có trong vùng, sống tại khu biệt thự cao cấp ở ngoại ô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!