"Anh sẵn sàng làm điểm tựa cho em."
Bốn giờ chiều ngày thứ Ba, Từ Mạt và Trần Thời Vĩ vừa kịp đến cục dân chính trước giờ tan sở để đăng ký kết hôn, chờ chưa đến nửa tiếng, sổ hồng đã cầm trong tay.
Từ Mạt lén mở sổ hộ khẩu của Trần Thời Vĩ ra xem.
Chỉ có hai trang, cả chủ hộ và thành viên đều là một mình anh.
"Mình anh một quyển hộ khẩu à?" Từ Mạt lật qua lật lại, xác nhận chỉ có hai trang.
Trần Thời Vĩ nói: "Bố mẹ anh sau khi kết hôn không chuyển hộ khẩu, anh ở chung hộ khẩu với ông bà. Sau này để tiện đi công tác nước ngoài nên anh tách ra."
Từ Mạt cầm một góc sổ hỏi anh: "Em có cần chuyển hộ khẩu không?"
"Nếu em cần." Trần Thời Vĩ đáp, "Anh có thể dựa vào chính sách nhân tài của các trường đại học để giúp em nhập hộ khẩu."
Hộ khẩu của Từ Mạt không thuộc Kinh Bắc, cô không quá quan tâm hộ khẩu thuộc khu vực nào. Có thể một số vị trí tuyển dụng sẽ bị hạn chế, mà việc chuyển hộ khẩu khá phiền phức, phải chạy tới chạy lui, nghĩ đến thôi đã thấy mệt, nên cô không làm.
Cất xong giấy tờ, Từ Mạt hỏi: "Nếu em dựa vào anh để lấy hộ khẩu Bắc Kinh, chẳng phải được hưởng nhiều lợi ích sao? Người khác có cho là em hám lợi không?"
"Trong mắt mọi người, chẳng phải em sẽ thành kẻ vô dụng chỉ biết dựa vào anh thôi sao?"
Xã hội thường khắt khe với phụ nữ, nhất là mối quan hệ như họ, địa vị xã hội và thu nhập chênh lệch, thì bên yếu thế như cô sẽ rất dễ bị nghi ngờ.
Trần Thời Vĩ cũng không tránh né những chủ đề thực tế.
"Chúng ta là vợ chồng hợp pháp. Anh có thể hưởng chính sách, thì em là vợ anh, cũng có quyền hưởng."
Trần Thời Vĩ mỉm cười, "Bỏ qua những thứ đó, nếu việc thay đổi hộ khẩu có thể khiến cuộc sống sau này của em thuận tiện hơn, thì đó là một cách tận dụng lợi thế, là chuyện tốt đúng không? Em nên học cách mượn lực để tiến đi."
"Mà anh, cũng sẵn sàng trở thành điểm tựa cho em."
Từ Mạt bật cười.
Có lẽ đây chính là năng lực của một nhà ngoại giao, lời người khác nói là "trèo cao, với không tới" mang ý tiêu cực, qua miệng anh lại thành "mượn lực", là ý tích cực.
Cô cũng thích cách nói này .
Không nên tự trói mình bởi định kiến xã hội, nếu đang ở trong một môi trường thuận lợi thì nên trưởng thành thật nghiêm túc, tích cực vươn lên.
Nghĩ đến đây, Từ Mạt cảm thấy tối nay có thêm động lực để viết luận văn.
Tối đó Trần Thời Vĩ có lớp, trường đại học của Từ Mạt nằm ở con phố đối diện Đại học Kinh Bắc, cô theo xe anh về trường.
Xe vào đường đại học, đúng lúc giờ cao điểm tan tầm.
Xe đi chậm lại.
Sắp đến chỗ Từ Mạt xuống, Trần Thời Vĩ hỏi: "Thứ Sáu về à?"
"Có thể là thứ Bảy." Từ Mạt vẫn có ý lảng tránh việc ở cùng anh quá lâu. Mối quan hệ không thể hồi phục trong ngày một ngày hai, cần một ít thời gian.
Cô nói: "Học xong em sẽ về."
Trần Thời Vĩ "ừ" một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Dường như chỉ xác nhận lại lịch trình của cô, không có ý gì khác.
Từ Mạt xuống xe, chưa đi được trăm mét thì gặp Giang Quy Duyệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!