Trong quán cà phê chuẩn bị đóng cửa.
Từ Mạt và Trần Thời Vĩ ngồi đối diện nhau, không khí căng thẳng.
Ánh mắt cô lơ đãng đảo quanh, đầu óc rối như tơ vò.
Từ Mạt bắt đầu nghi ngờ mình bị che mắt, bằng không sao lúc Trần Thời Vĩ ngỏ ý kết hôn, cô lại không lập tức từ chối mà còn nghiêm túc nghĩ xem liệu chuyện đó có khả thi không?
Khi đến quán cà phê, cô lấy lại lý trí nhưng lại không biết tìm lý do gì để bỏ đi.
Từ Mạt cầm tách cà phê, ngón cái nhẹ nhàng vuốt theo viền cốc, lòng bàn tay toát mồ hôi mỏng. Không biết có phải do hệ thống sưởi ấm quá mạnh không, mà cô cảm thấy hơi nóng.
"Anh có vội kết hôn không?" Cô hỏi.
Trần Thời Vĩ hỏi cô: "Em thấy sao?"
Không phải Từ Mạt nhìn người bằng ánh mắt định kiến, nhưng Trần Thời Vĩ cũng không còn trẻ nữa, gia đình anh chắc chắn đang sốt ruột và thúc giục anh sớm ổn định.
"Trong hai năm, nếu không hợp thì chúng ta có thể ly hôn." Trần Thời Vĩ như đang nói về thời tiết hôm nay, tự nhiên vô cùng.
Bờ vai Từ Mạt dần buông lỏng, câu nói ấy nhẹ nhàng như liều an thần, xoa dịu những xao động trong cô.
Từ Mạt hỏi: "Điều kiện là gì?"
"Kết hôn là bên nam có lợi nên em có thể đưa ra bất kỳ điều kiện nào." Trần Thời Vĩ trả lại quyền chủ động cho cô.
Từ Mạt lúc này cũng không biết nên đưa ra điều kiện gì.
"Em nghĩ kỹ rồi thì nói với anh bất cứ lúc nào." Trần Thời Vĩ nói, "Anh chỉ có một điều kiện."
Biểu cảm của Từ Mạt hơi trầm lại.
Trước đó còn nói không có điều kiện, giờ lại có điều kiện sao?
"Cuối tháng này đăng ký kết hôn."
Từ Mạt cảm thấy cuối tháng cũng được, cô lấy điện thoại ra xem lịch. Tuần sau là cuối tháng rồi.
Từ Mạt nhìn Trần Thời Vĩ thật lâu. Cô do dự mãi, kéo dài cũng không tìm được cách giải quyết, chi bằng cứ bước tiếp đã.
Cô chuẩn bị mở miệng đồng ý.
Trần Thời Vĩ nhìn đồng hồ, ngắt lời: "Em cứ nghĩ kỹ đã, không cần vội trả lời. Muộn rồi, để anh đưa em về."
Từ Mạt cảm thấy khó hiểu, cô vừa định đồng ý, sao anh lại ngắt lời cô?
Cô đứng dậy đi cùng anh ra ngoài.
Dọc đường về khu chung cư, Từ Mạt không tăng tốc, Trần Thời Vĩ cũng không dừng lại chờ cô. Hai người đi gần nhau, cách nhau không tới hai bước.
Cô rất thích thế này, khi đi bên anh cảm giác áp lực quá lớn, nếu giữ khoảng cách một chút thì cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
"Trần Thời Vĩ, anh không hỏi em lý do muốn kết hôn sao?" Từ Mạt ngẩng đầu nhìn, ánh mắt dừng lại trên dáng người thẳng tắp của anh.
"Em không muốn nói thì không cần phải nói." Trần Thời Vĩ hiểu tính cách của Từ Mạt.
Không phải chuyện gì cũng có thể nói ra, nếu anh cứ hỏi thêm, chẳng khác gì yêu cầu những sinh viên nhận học bổng phải lên sân khấu đọc thư cảm ơn, ép buộc họ công khai sự nghèo khó của mình.
Từ Mạt cũng có lòng tự trọng, cô có quyền không nói ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!