Chương 8: Đến thăm

Nhìn thấy một màn này thì sắc mặt của Vưu Sam lập tức thay đổi, vội vàng giữ chặt Lạc Trăn, có hơi xấu hổ nhìn về phía nơi xuất hiện dấu vết không rõ ràng kia của cô, Lạc Trăn nghi ngờ nhìn theo ánh mắt của cô ấy, mặt lập tức đỏ bừng, vội vàng giơ tay lên che lại.

Đêm trước khi lên máy bay Ward quá cuồng nhiệt, cũng quên không kịp ngăn cản sự cuồng nhiệt không thể kiểm soát của nam thần...

"Em... Em đi thay quần áo!" Lạc Trăn cơ hồ là trốn chạy trở về phòng ngủ.

Lúc thay đổi sang một bộ quần áo che hết toàn bộ dấu vết khả nghi trên người đi ra, cô đối diện với nụ cười ái muội của Vưu Sam.

"Có bạn trai?"

Lạc Trăn có một nhưng vẫn thừa nhận: "Vâng..."

Vưu Sam gập đầu tỏ vẻ đã hiểu, "Chị tò mò không biết ai mới xứng đáng với đại mỹ nữ này đây."

Đó tất nhiên là một nam thần cực kỳ đẹp trai !!!

Lạc Trăn xấu hổ trả lời, kỳ thật trong nháy mắt Vưu Sam đã hoài nghi. Đó có thể là một trong số... Thôi vậy, việc đó cũng không có bằng chứng rõ ràng, nhưng nghĩ lại thì cô ấy đã quan sát Lạc Trăn, cô ấy không thích ở trong ánh đèn sân khấu, rất giống với một người nào đó.

Hỏi xong, nhìn vẻ mặt của Lạc Trăn, bộ dạng giống như một cô gái nhỏ đang trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt, điều này không thể giả được.

"Chậc chậc, thật là mờ ám, nhưng em cũng nên để ý một chút, cũng may người hôm nay em gặp là chị."

Lạc Trăn ngoan ngoãn trả lời: "Em biết rồi chị Sam."

"Rất khó khăn, đúng không? Chúng ta làm cái nghề này, muốn có cuộc sống riêng tư cũng không dễ dàng..."

Lạc Trăn đồng ý nói: "Đồng ý!... Cái kia, chị Sam, chị đừng nói cho người khác biết..."

Vưu Sam hiểu ý người gật đầu, "Ừm, nhưng lần sau phải cẩn thận một chút, đoàn làm phim nhiều người mắt tạp, cũng không tiện."

"Em biết rồi!"

*****

"Được rồi! Dừng! Hôm nay kết thúc công việc ở đây, ngày mai tiếp tục!"

Đạo diễn vừa kêu dừng lại, cả đoàn làm phim như được đại xá, mí mắt của Lạc Trăn sắp mở không nổi, hôm nay quay phim đêm, lúc này đã là hai giờ đêm.

Lạc Trăn ngáp một cái rồi ngồi lên xe mà đoàn làm phim thuê trở về khách sạn.

Bận rộn đến khuya tất cả mọi người đều mệt mỏi, khi lên đến phòng, Lạc Trăn bảo trợ lý trở về phòng nghỉ ngơi, cô ngáp ngắn ngáp dài vào phòng, đóng cửa, xoay người vào trong.

Này? Tại sao đèn lại sáng? Chẳng lẽ trước khi đi ra ngoài quên tắt?

Không, lúc cô ra ngoài là ban ngày, căn bản không cần bật đèn! Có phải nhân viên phục vụ vào dọn dẹp phòng quên tắt đèn không?

Lạc Trăn đứng ở cửa ngẩn người, đại não vừa mới nghĩ đến khả năng "cũng có thể là tên trộm" thì nhìn thấy người đàn ông đi ra từ phòng ngủ của cô.

Hệ thống thần kinh của Lạc Trăn đột nhiên như bị vô số luồng điện đánh trúng, trong nháy mắt tỉnh táo lại!

"Nam thần!!!"

Một bộ áo sơ mi quần tây, người đàn ông dáng cao ngọc lập ngoại trừ nam thần còn có thể là ai?

Vân Phỉ Thời bước đến, một tay ôm cô vào trong ngực, ngón cái v**t v* vùng màu xanh đen dưới khóe mắt cô, giọng nói trầm thấp, ấm áp, giống như dây đàn cello cào xé màng nhĩ và trái tim của Lạc Trăn, "Bao lâu rồi không ngủ một giấc ngon?"

Lạc Trăn vươn mấy ngón tay khua tay múa chân, vẻ mặt ủy khuất, "Đã nhiều ngày rồi... Em rất nhớ anh..." Sau đó ôm cổ nam thần, trực tiếp treo trên người anh.

Vân Phỉ Thời ôm người lên, vừa đi vào phòng ngủ vừa nói: "Anh cũng nhớ em." Nói xong chính mình cũng nhịn không được nhếch môi, từ khi nào mà người ít nói như anh lại có thể nói những lời tâm sự nhớ nhung tình cảm này một cách tự nhiên như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!