Chương 70: Tinh quang

Tháng ba năm sau, hoa nở xuân về.

Thời điểm cuối tháng ba, ban tổ chức giải thưởng Kim Tượng giải quyết khi cùng lúc gửi hai bức thư đến cho Lạc Trăn, một bức nghiễm nhiên là thư mời đến lễ trao giải Kim Tượng được tổ chức vào tháng năm năm nay. Một bức khác, là vì diễn xuất trong bộ phim " Đường ca ", Ban giám khảo đã đề cử cô là một trong những nữ diễn viên xuất sắc nhất tại lễ trao giải giải thưởng Kim Tượng.

Hậu kỳ chế tác của ( đường ca) đã xong hoàn toàn, nhưng vẫn chưa công chiếu, Việt Minh Hoa cũng thần thần bí bí, chỉ có bản phim hoàn thành được gửi cho ban tổ chức giải thưởng Kim Tượng, ngay cả vài diễn viên chính cũng không có cơ hội xem, về vấn đề này, Việt đạo diễn nhàn nhạt nói: "Đến buổi công chiếu xem cũng không muộn."

Cũng may giải thưởng Kim Tượng cũng không có quy định nào trong chấm giải bắt buộc phải là phim đã chiếu mới được tham gia giải thưởng.

Đây là lần đầu tiên Lạc Trăn được đề cử cho một giải thưởng quan trọng như vậy, không ngờ là nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, căng thẳng là không thể tránh khỏi, các tiền bối trong đoàn làm phim cố gắng động viên vài câu, thắng không kiêu bại không nản (thắng không kiêu ngạo, thất bại không nản lòng), cứ cư xử như bình thường là được.

Mọi người đều biết, tiêu chuẩn của giám khảo giải thưởng Kim Tượng vô cùng cao, thành tựu của Lạc Trăn trước giờ cũng không quá chói lọi, vài người có quan hệ tốt đến an ủi.

"Cho dù cuối cùng không trúng giải nhưng ít nhất cậu cũng được đề cử! Nếu làm tròn thì cậu cũng là ảnh hậu Oscar* nha!" Thư Vi nói.

"Suy nghĩ một chút, cả màn ảnh lớn và màn ảnh nhỏ của em đều phong sinh thủy khởi (gió đi khắp nơi để mọi vật sinh ra, nước đến đâu thì mọi vật ở đó đâm chồi nảy lộc), thành tích như vậy đã là rất tốt rồi! Nhưng là một người chị em tốt. Chị sẽ vô điều kiện tin tưởng em có thể đoạt giải!" Vưu Sam nói.

"Trăn nhi, dù cô không tin tưởng chính mình, cô cũng phải tin tưởng Việt đạo diễn! Chúng tôi cho dù không tin cô nhưng chúng tôi rất tin tưởng đạo diễn Việt! Có Việt đạo diễn phim cho dù là tuyệt bích (câu chuyện hấp dẫn được kể từng phần trên một đài phát thanh)* thì cũng đều là phim hay cả!" Tùng Hề nói.

"Chị Trăn chị là tốt nhất!" Oánh Oánh nói.

Nghe xong những lời an ủi, Lạc Trăn thở hổn hển, sau đó quyết định cùng Thư Vi, Tùng Hề tuyệt giao ba ngày.

Đảo mắt liền đến đầu tháng năm, lễ trao giải Kim Tượng sắp đến, lúc này, Weibo chính thức của bộ phim ( Đường ca ) đã được mở, vài bức poster của các diễn viên chính đã được hóa trang được để kề nhau, trên mạng đã sớm nổ tung.

Tuyệt đối không nghĩ tới: "Đệ nhất bình hoa giới giải trí" vậy mà có thể đóng phim của Việt Minh Hoa! Người ta không chỉ có diễn ! Người ta còn hoàn toàn xứng đáng với vai nữ chính! Quan trọng nhất là, vai nữ chính này không phải vai trộn lẫn hơi nước (mờ nhạt) tên là vai chính nhưng thật ra là vai phụ, bộ phim này chính là nói về chuyện xưa của "nữ chính" này.

Đối với việc này đánh giá của nhiều nhà chuyên môn khen chê không đồng nhất, một bộ phận cho rằng Việt Minh Hoa sẽ không làm cho người xem thất vọng, hơn nữa từ poster có thể nhìn ra không chỉ có quần áo hóa trang đạo cụ hoàn mỹ, ánh mắt của vài diễn viên cũng rất thật, đây là bộ phim đáng giá đế chờ mong nhất.

Những người châm biếm cũng không dám quá phận, dù sao địa vị của Việt Minh Hoa cũng ở đó, chẳng qua việc này chỉ là đánh giá dưới góc độ chuyên môn: đề tài không mới mẻ độc đáo, không kỳ vọng cao diễn viên vân vân....

Tổng thể mà nói, khen ngợi vẫn nhiều hơn chê bai.

Nếu lúc sau vẫn còn âm thanh nghi ngờ tồn tại, thì khi danh sách đề cử của giải Kim Tượng cùng trailer phim được công bố cùng lúc, cho dù là nhà phê bình phim chuyên nghiệp hay cư dân mạng ăn dưa trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất:

Hấp dẫn, diễn rất tốt!

Ít nhất trong đoạn trailer ngắn ngủn một phút đồng hồ này, bọn họ có thể thấy được một Lạc Trăn hoàn toàn lột xác, không phải là một trò đùa hay châm biếm một tiếng "bình hoa", trong phim người phụ nữ nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt, khiến cho người ta cảm nhận được hoàn toàn câu chuyện.

Có lẽ, bọn họ không bao giờ có thể sử dụng hai chữ "bình hoa" để hình dung hắc mã lần đầu tiên đóng vai chính đã có thể được đề cử giải Kim Tượng nữa.

Ngày ba tháng năm, lễ trao giải Kim Tượng đúng hạn diễn ra.

Lạc Trăn lần này được đề cử cho giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, không thể nghi ngờ cô so với trước kia càng bị chú ý hơn, cũng may lần này không phải vì chuyện xấu hắc liêu (là lời đồn đoán hiểm độc/ độc ác)*, các phóng viên phỏng vấn cô phần lớn chỉ hỏi cô có tự tin dành giải hay không, linh tinh thêm vài thứ khác.

Cô cùng đoàn phim đi thảm đỏ sau đó tự mình vào ghế ngồi.

Lạc Trăn cùng Việt Minh Hoa ngồi cạnh nhau, nhận ra cô có chút căng thẳng, Việt Minh Hoa bỗng nhiên quay đầu hỏi: "Có chuẩn bị bài cảm nghĩ sau khi nhận giải không?"

"Hả?" Lạc Trăn một giây trước còn đang ngẩn người lẩm nhẩm bài cảm nghĩ khi nhận giải trong đầu, sau đó hai má nhanh chóng đỏ lên, cũng may có trang điểm nên không thấy rõ, vẽ mặt có chút xấu hổ quẫn: "Việt đạo diễn hiểu rõ vậy sao? Tôi một giây trước còn đang lặng lẽ học thuộc đây"

Việt Minh Hoa cười ôn hòa: "Không có việc gì, cô đừng khẩn trương, học thuộc cũng không nhất định có cơ hội dùng đến."

Lạc Trăn: "... Việt đạo diễn ngài thật sự là đang an ủi tôi sao?"

"Vậy tôi có an ủi cô được không?"

..." Lạc Trăn hiểu được một chút, tuy rằng nghe Việt Minh Hoa nói như vậy, cô có chút không vui, nhưng dù sao đây là lần đầu tiên cô đóng vai nữ chính trong phim, lần đầu tiên lọt vào danh sách đề cử của giải thưởng chuyên nghiệp như vậy, cho dù là thành tích bồi chạy (ngôn ngữ mạng ý nói được đề cử nhiều lần nhưng không đoạt giải) cũng bình thường, hơn nữa sau này cô cũng không tiếp tục đóng phim nữa, đoạt giải thì hỉ đại phổ bôn (nghe xem đều thích, hả hê lòng người, khắp chốn mừng vui, truyền đi đây đó), không đoạt được giải cũng không mất mát gì.

Nếu ngay cả đạo diễn của cô cũng không ôm hy vọng, cô cứ cố chấp thì có tác dụng gì đâu?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!