Tuy nhiên, sau vài giây, Lạc Trăn đã nhớ lại danh tính của cô gái trước mặt, đó là Lưu Giai Dĩnh, con gái của thái tử truyền thông Giai Nhuận, người lúc trước đã cùng với Sandy và Trương Lâm kiếm chuyện và chán ghét cô trên phim trường "Hán Vũ Kỷ".
Nếu Lạc Trăn nhớ không lầm, hầu hết những người tham dự bữa tiệc này đều là những gia đình danh nhân có gia thế giàu có, nếu không cũng là những người có thành tích cao trong các ngành nghề, Lưu Giai Dĩnh ... chẳng lẽ cũng nằm trong tầng lớp này sao?
Trong khu vườn đầy hoa hồng trắng, đỏ nở rộ, màu đỏ của hoa hồng đan xen với màu tím của hoa tử đằng, ánh đèn bốn phía làm bừng sáng cả một không gian, dường như được bao phủ bởi một lớp ánh sáng vàng ấm áp, cô gái mặc váy trắng giống như một yêu tinh đang dạo chơi giữa rừng bông hoa, dung nhan lộng lẫy được ánh đèn chiếu rọi càng trở nên kinh diễm.
Sau khi Lưu Giai Dĩnh cùng cha bước vào sảnh tiệc, ánh mắt đầu tiên liền nhìn đến công tử của Bùi gia lớn lên có dung mạo không tồi, ngôn hành cử chỉ phong độ nhẹ nhàng, liền có ý nghĩ muốn tiếp cận anh ta, nhưng trong bữa tiệc cũng đang có rất nhiều phụ nữ đang lặng lẽ đánh giá anh ta. Điều quan trọng hơn là bên cạnh anh ta luôn có một người phụ nữ, và thật trùng hợp, người phụ nữ này Lưu Giai Dĩnh cũng có biết.
Cô ta chính là siêu mẫu quốc tế Thư Vi!
Thái độ của Bùi thiếu gia với Thư Vi cũng rất kỳ lạ, tuy không quá thân thiết nhưng cũng không quá xa cách như những người phụ nữ khác, thỉnh thoảng nói chuyện hai người còn cười với nhau rất thân mật.
Cảnh tượng trông thực sự chói mắt, nhưng Lưu Giai Dĩnh biết rằng dù gì đây cũng không phải là nhà của cô ta, hay một nơi mà cô ta có thể tùy ý làm loạn, lại nhìn đến cha mình và Sandy đang xã giao với đám người tây trang giày da phẳng phiu, cô ta liền cảm thấy vô cùng nhàm chán.
Đến bây giờ nhân vật chính của đêm nay vẫn còn chưa xuất hiện, cô ta thầm đánh giá vị Bùi tiểu thư này thật sự quá kiêu ngạo, ở trong nhà thật sự rất nhàm chán, vì vậy cô ta nhìn quanh một lượt rồi đi ra hậu viện. Cũng may, trong vườn cũng có vài khách khứa ra trò chuyện, hành vi của cô ta cũng không được coi là quá gây chú ý.
Không khí bên ngoài vẫn còn lạnh, cô ta chỉ mặc một chiếc váy ống ngắn bó sát, vài cơn gió thổi qua khiến làn da lộ ra ngoài nổi lên từng lớp da gà, cô ta thật sự không thể chịu đựng được nữa, định tính toán quay người trở về liền nhìn thấy ở không xa có một ngôi nhà được bao quanh bởi những giàn hoa, cô ấy cảm thấy tò mò liền lập tức đi thẳng đến.
Không ngờ khi đến gần lại thấy một người phụ nữ vô cùng kinh diễm.
Mà khi cô ta nhìn rõ khuôn mặt đó, tất cả sự do dự kinh ngạc đều biến thành tức giận và không cam lòng.
"Ở chỗ này cũng có thể gặp được cô, thật đúng là oan gia ngõ hẹp mà!"
Lưu Giai Dĩnh cười lạnh liếc nhìn Lạc Trăn, miệng không ngừng buông ra những lời châm chọc.
Lạc Trăn ung dung ngồi trên ghế xích đu, thân thể khẽ đong đưa theo từng nhịp lên xuống của xích đu, cô muốn dựa đầu vào sợi dây thừng bên cạnh, mới nhớ ra hôm nay vừa mới tạo kiểu tóc, tuyệt đối không thể phá hư, bằng không lại bị nữ sĩ Lạc Dặc An giáo huấn môt phen, nghĩ vậy đành phải thôi.
Chờ Lưu Giai Dĩnh khiêu khích xong xuôi, cô vẫn duy trì động tác vừa rồi, mi mắt cũng không thèm nhấc lên, mũi giày nhẹ nhàng điểm xuống sàn theo tiết tấu làm xích đu khẽ đong đưa nhẹ, biên độ đung đưa nhẹ nhàng như vậy là dễ chịu nhất.
"Ngay cả cô cũng có thể có mặt ở đây, vậy tôi càng có tư cách ở lại đây lâu hơn."
Cô nhìn chằm chằm mũi giày dưới góc váy, nhướng mi nhìn Lưu Giai Dĩnh, nghiêng đầu nói với cô ta.
"Nhưng tôi quả thật rất tò mò, sao cô lại có mặt ở đây? Nghe nói tất cả những người đến dự yến tiệc hôm nay đều là những người nổi tiếng, giàu có và quyền thế, cô ... cũng nằm trong số đó sao? "
Những lời nói thản nhiên của cô đã thành công đả kích lòng tự trọng của cô ta. Kể từ khi gia đình cô ta trở nên giàu có, cô ta ghét nhất là kẻ khác nói rằng gia đình bọn họ là nhà giàu mới nổi không hề có quyền thế.
"Tôi không có tư cách, chẳng lẽ cô có sao?"
Tình cảnh này Lưu Giai Dĩnh cũng có phần cố kỵ không dám làm càn, cô ta cũng không dám biểu hiện trực tiếp như trước đây, nhìn ai không vừa mắt liền trực tiếp động thủ, chỉ có thể nhẫn nhịn dùng lời nói công kích đối phương.
"Nghe nói cô mới được gả vào nhà giàu có? Hôm nay cô tới đây cùng với chồng của mình sao?"
Vừa nói, Lưu Giai Dĩnh vừa làm bộ đưa mắt nhìn xung quanh.
"Quá lạ, sao lại không thấy chồng cô vậy? Không phải là một ông già ghê gớm, não tàn mà lăng nhăng đấy chứ? Bất quá nghĩ cũng phải, loại người như cô chỉ cần nhiều tiền là có thể bất chấp bán thân, làm gì có tâm tư mà quan tâm đến diện mạo phải không? "
Kỳ thật Lưu Giai Dĩnh biết rõ chồng của Lạc Trăn trông như thế nào, lúc trước khi hình ảnh góc nghiêng của người đàn ông đó bị lộ trên mạng, cô ta rất ghen tị với Lạc Trăn, tại sao mọi chuyện tốt trên đời này đều rơi vào tay cô cơ chứ.
Nhưng cô ta càng muốn cố ý cười nhạo Lạc Trăn, dường như nói ra hết mấy câu đả kích đó có thể làm giảm bớt những oán hận và không cam lòng trong lòng cô ta.
Trước những lời nói chì chiết của cô ta, Lạc Trăn không tức giận mà chỉ cười.
"Không ngờ một cô gái nhỏ mong manh lại có thể nói ra những lời bẩn thỉu như vậy. Chẳng lẽ bố mẹ cô không dạy dỗ cô sao? Đến nhà người khác làm khách phải biết cư xử đúng mực, hiểu rõ quy củ, cn trong từ lời nói đến việc làm, cô có hiểu chưa vậy?"
Thế nhưng Lưu Giai Dĩnh lại không cho là đúng.
"Những quy tắc này là dành cho những người như cô. Một kẻ ti tiện một bước lên hương như cô mới phải thận trọng trong lời nói và hành động, để tránh cho việc bị người khác coi thường."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!