Sau khi ăn cơm chiều và tiễn khách ra cửa xong, Lạc Trăn cầm đồ uống và đồ ăn vặt, kéo Vân Phỉ Thời đến phòng chiếu phim trong nhà để xem phim, xem được một nửa thì Lạc Trăn bỗng nghĩ đến chủ đề chiều nay bọn họ nói, sau đó nói ra ý định muốn mở quán ăn với Vân Phỉ Thời.
Vân Phỉ Thời nhìn đĩa đồ ăn vặt và ly nước cam chỉ còn sót lại một nửa, "Em đã có ý tưởng gì cho việc mở quán ăn chưa?" Nói xong, dứt khoát cầm ly nước và đĩa đặt sang bên cạnh mình, khiến cho ý đồ tiếp tục lấy đồ ăn vặt của Lạc Trăn bị thất bại.
"Sao anh lại đoạt đồ ăn của em!"
Vân Phỉ Thời bắt lấy bàn tay không an phận của Lạc Trăn, ngăn cản ý định lấy đồ ăn vặt của cô, vẻ mặt bình thản: "Mới vừa ăn cơm chiều xong, ăn ít đồ ăn vặt thôi."
Thấy cô vẫn phản kháng kịch liệt, anh trực tiếp kéo cô lên đùi mình, đôi tay như xiềng xích gắt gao ôm lấy eo cô, "Ngoan, đừng nghịch."
Lạc Trăn bực bội hạ tay xuống, vẫn chưa hết giận mà đá một cái vào chân Vân Phỉ Thời, "Sao anh đáng ghét thế!
Cái này không cho em ăn cái kia cũng không cho em ăn! Cưới được em rồi thì em không còn là tiểu tiên nữ của anh nữa đúng không?"
"Không phải không cho em ăn." Vân Phỉ Thời hôn lên khóe miệng để trấn an cô, ôn nhu nói: "Vừa mới ăn cơm xong, nếu ăn nhiều đồ ăn vặt sẽ bị đầy bụng, đã hiểu chưa?"
Đúng là rất có lý, nhưng mà cô vẫn muốn gây sự: "Em sẽ không bị! Em muốn ăn! Em là vợ anh, anh phải yêu thương chiều chuộng em có biết không!"
Ngay cả khi gây sự cũng đáng yêu như thế, trong lòng Vân Phỉ Thời mềm nhũn đến rối tinh rối mù, nhưng vẫn kiên trì nói: "Sau khi ăn cơm xong không thể ăn quá nhiều đồ ăn vặt" đây là nguyên tắc không thể thay đổi, "Anh đã cho em ăn nhiều như vậy rồi, không thể ăn thêm nữa biết chưa?"
Vào lúc này, bộ phim trên màn hình nhìn qua cũng cảm thấy chẳng còn gì thú vị nữa, còn không thú vị bằng việc trêu vợ.
Vân Phỉ Thời xoay người cô lại, để cô ngồi đối với mình, "Bà Vân, nếu em không nghe lời, vậy anh chỉ đành dùng gia pháp."
Tư thế bây giờ của hai người rất ám muội, mặt Lạc Trăn đỏ lên, khí thế hiên ngang oai hùng khi nãy cũng giảm đi nhiều, "Gia pháp gì chứ? Nhà chúng ta làm gì có gia pháp?"
Bàn tay lạnh lẽo luồn vào trong áo bông sờ lên eo cô, Lạc Trăn vội vàng bắt lấy "Móng vuốt Lộc Sơn", tiếng hét yếu ớt từ trong miệng cô truyền ra: "Đáng ghét sao anh lại giở trò lưu manh!"
Nếu như vợ anh đã nói anh giở trò lưu manh, vậy anh đành phải giở trò lưu manh thật rồi.
Một tay nắm chặt eo thon gọn, một tay để đầu cô ngửa ra sau, áp môi mình xuống môi cô.
Nụ hôn kéo dài mãi không ngừng, chờ đến lúc hôn xong mặt Lạc Trăn so với lúc nãy còn đỏ hơn, cả người cô mềm nhũn không có sức lực, tựa đầu vào vai Vân Phỉ Thời thấp giọng làm nũng: "Anh mỗi lần đều dùng mỹ nam kế, anh cho rằng dùng nhan sắc sẽ khiến em ngoan ngoãn nghe lời anh sao?"
Vân Phỉ Thời vừa lòng cười một cái, "Nếu không thì?"
Cô nghẹn họng, thở thì phì "Hừ" một tiếng, được thôi hoặc là không làm hoặc là làm đến cùng, cô nghiêng đầu cắn một ngụm lên cổ anh, chỗ cô cắn tạo thành một dấu vết vô cùng ám muội, sau đó ngồi thẳng lưng dùng ánh mắt diễu võ dương oai mà nhìn anh.
Sách, cô gái nhỏ gặp rắc rối rồi, bản thân châm lửa còn không hề biết.
Vân Phỉ Thời nhìn khuôn mặt nhỏ đỏ hồng đáng yêu kia liền trực tiếp hạ đầu xuống hôn lên, lần hôn này như một trận mưa rền sấm dữ, dễ dàng đem cô yếu đuối nhấn chìm trong biển nước.
Nếu không phải dì giúp việc đột nhiên xông vào phòng, khiến cô thẹn thùng, thì Vân Phỉ Thời có lẽ sẽ làm chuyện khó nói với vợ mình trước màn hình lớn.
Đương nhiên, cuối cùng thì Vân Phỉ Thời vẫn ôm vợ trở về phòng làm nốt chuyện chưa làm xong.
Lạc Trăn lại một lần nữ bị mỹ nam kế chinh phục, hoàn toàn quên mất ý định ban đầu nhân lúc xem phim sẽ tâm sự với Vân Phỉ Thời về việc kinh doanh của mình.
Ai nghĩ đến, giống như bộ phim điện ảnh nổi tiếng kia, giống như một hộp chocolate, chúng ta vĩnh viễn không biết được tiếp theo sẽ là vị gì.
Giống như Lạc Trăn không biết giây tiếp theo cô sẽ bị "Xử lý theo gia pháp" bộ "Gia Pháp" này khi thực thi có chút mãnh liệt, khiến eo và chân của cô bị đau cả ngày.
Sau hai ngày nằm chờ chết ở nhà, Lạc Trăn đã nhận lời mời tham gia buổi Liên hoan phim truyền hình nổi tiếng khắp cả nước, được tổ chức hai năm một lần. Đây lần xuất hiện đầu tiên của cô sau buổi ra mắt phim "Hán Võ Kỷ" , ngoại trừ tin chấm dứt hợp đồng với Hoa Ngu, mấy tháng nay truyền thông đều không có tin tức gì của cô.
••Những câu hỏi nghi vấn đương nhiên không thiếu, nhưng cô đều ứng phó thành thạo, nhìn câu trả lời của cô có vẻ rất đầy đủ nhưng thực ra lại chẳng có tin tức hữu dụng nào, phóng viên bất đắc dĩ, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô đi đến cuối thảm đỏ.
Sau khi màn trình diễn mở đầu kết thúc thì tiến vào màn trao giải, Lạc Trăn cuối cùng cũng đạt được giải thưởng "Nữ diễn viên được yêu thích của năm", mấy năm nay tuy không diễn nhiều vai nữ chính, nhưng những trong mỗi tác phẩm cô đều thể hiện rất tốt, nhận được nhiều lời khen ngợi. Hơn nữa độ nổi trong năm nay của cô tăng là nhờ những Scandal về, công bố mối quan hệ, hôn nhân và các sự kiện khác, cũng may những hình ảnh tích cực và hoạt động thiện nguyện cũng không bị những tin đồn xấu vấy bẩn, dựa trên số phiếu bầu trên mạng, ban tổ chức quyết định trao giải thưởng này cho cô.
Xét cho cùng thì Liên hoan phim truyền hình không chỉ là buổi tiệc của một đài giải trí mà là một buổi lễ chuyên nghiệp, luôn xét đến thực lực, cho nên buổi lễ này khiến rất nhiều người yêu thích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!