Lúc Lạc Trăn tắm rửa xong đi ra, Vân Phỉ Thời đang đứng ở ban công phòng ngủ gọi điện thoại.
Cô leo lên giường đợi một lát, thấy nam thần vẫn còn gọi điện thoại chưa có dấu hiệu đi vào, nhàm chán đành phải xoay người trên giường, trong một lần lăn trong đầu chợt lóe lên suy nghĩ, nghĩ tới một thứ.
Ánh mắt quyến rũ khẽ nhìn ra ban công mấy lần, Lạc Trăn nghiêm túc tự hỏi một chút, đại khái cũng đến vài giây, trong lòng nhộn nhạo tiến vào phòng để quần áo.
Lạc Trăn ngay lập tức lấy một cái váy ngủ độc đáo từ trong ngăn tủ ra, đây là Tùng Hề cho cô.
Dưới trướng Tùng Hề ngoại trừ cô còn mấy nghệ sĩ nữa, trong đó có nhận quảng cáo cho một nhãn hàng nội y, sau khi quay xong nhãn hàng còn tặng cô mấy bộ nội y liên quan đến...... Nội y tình thú.
Tùng Hề là một cẩu độc thân, căn bản không có chỗ dùng, ngẫm lại chỉ có nhan cẩu Lạc Trăn có nam thần để ôm ấp, vì thế liền cho cô.
Mấy tháng chưa gặp, tối hôm qua lại về quá đột ngột, cô còn chưa chuẩn bị kỹ để chào đón nam thần về, đêm nay nhất định phải bổ sung mới được!
Hắc hắc hắc hắc mấy việc câu dẫn nam thần gì đó, nghĩ lại cũng thật ngượng ngùng!
Vì thế chờ đến khi Vân Phỉ Thời nghe trợ lý báo cáo tỉ mỉ xong trở về phòng ngủ, liền thấy Trăn yêu tinh đang nằm trên giường lớn phóng mị nhãn về phía anh.
Trăn yêu tinh một tay chống đầu, một tay tùy ý gảy tóc, chân tiếp xúc với mặt giường hơi gập lại, chân còn lại cũng hơi cong về phía trước, tạo thành một tư thế uốn lượn có độ khó cao.
Một đôi chân thon dài trắng nõn không có chút thịt thừa nào, bất kể là hình dạng hay là độ cong, đều vô cùng hoàn mỹ.
Anh dùng ánh mắt băn khoăn tiếp tục nhìn toàn thân cô, nhìn đến những chỗ bên trong suốt của váy ngủ, những chỗ cần che đều che rất vừa vặn không thừa chút nào, thật sự rất vừa vặn, không có nhiều thêm một phân nào.
Trăn yêu tinh chớp tôi mắt to trong, cố ý dùng giọng điệu quyến rũ nói: "Người ta té ngã, chỉ có nam thần mới có thể đứng lên
Vân Phỉ Thời trưng bộ mặt nghiêm túc đi đến gần giường lớn, trên gương mặt lạnh lùng không có một biểu cảm thừa nào, cứ như vậy mà bước tới gần, đoan chính nhìn mị nhã bắn về phía mình trên mặt Lạc Trăn viết mấy chữ "Nam thần mau ngủ cùng em", giống như là đang suy nghĩ cặn kẽ về một hạng mục đầu tư lớn, sau đó tìm một tư thế tốt chậm rãi cúi đầu chạm lên môi cô, sau đó rất nhanh ngồi dậy.
Lạc Trăn không ngừng cố gắng, vươn một bàn tay, "Ôm một cái đi!"
Vân Phỉ Thời nghe lời khom lưng ôm cô, tay vừa mới hướng về phía cô, còn chưa làm gì đã bị đánh phủ đầu ôm chặt eo anh kéo xuống.
Bốn mắt nhìn nhau.
Trong không khí tràn ngập hơi thở m muội.
Ánh mắt Vân Phỉ Thời thẳng tắp nhìn chằm chằm cô không nói lời nào, hai mắt Lạc Trăn chớp một cái, mở miệng nói: "Nam thần, ô......"
Lời nói còn chưa ra khỏi miệng đã bị nuốt vào trong.
Lạc Trăn biết, tuy rằng anh tương đối cao lãnh, nhưng lúc ở cạnh cô một chút cao lãnh cũng không có, ngược lại còn chủ động hơn cô, nhưng mà đêm nay anh nhiệt tình quá mức!
Chắc do có thêm váy ngủ tình thú, còn có cô chủ động khiêu khích, nam thần càn quét trong miệng cô, không ngừng càn quét!
Mặc kệ nam thần là dạng gì, cũng đều khiến cô ngày càng yêu sâu đậm làm sao đây!
Lúc này trong lòng tiểu nhân nhi Lạc Trăn vô cùng kích động, cô còn chưa có nói gì, nam thần đã nói trước: "Vừa ý sao?"
Lạc Trăn ngơ ngác gật đầu.
Đồng tử như có hàng ngàn ngôi sao lộng lẫy vụt qua, trên mặt anh dần dần xuất hiện ý cười không rõ ràng, ngậm lấy cánh môi đã bị chà đạp đến sưng đỏ......
Ngoài cửa sổ, bầu trời rực rỡ, biểu thị ngày lại là một ngày tốt đẹp.
******
Ngày hôm sau Lạc Trăn không có công việc, Vân Phỉ Thời cũng không có, anh thuộc kiểu người một khi đã bận thì bận mấy tháng không thấy người, còn không bận thì như kẻ thất nghiệp lang thang đầu đường vậy.
Bận rộn mấy tháng, bây giờ cũng tính là rảnh rỗi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!