Chiến tranh trên mạng Lạc Trăn nhìn không thấy, bởi vì cô bận mỗi ngày đến biệt thự của Việt Minh Hoa điểm danh.
Tham gia xong kịch bản thứ ba sẽ ra ngoài, Lạc Trăn ra khỏi biệt thự của Việt Minh Hoa, sau khi chào tạm biệt Phó đạo diễn đi chung với cô, khi đang muốn đi về xe bảo mẫu của cô, chiếc xe màu đen dừng bên cạnh đột nhiên khởi động.
Lạc Trăn không nhìn nhiều, không để ý đi về phía trước.
Cô ngược lại không lo lắng có nguy hiểm hoặc là bị chụp trộm, vệ sĩ ban đầu mà Vân Phỉ Thời sắp xếp cho cô còn đang đi bên cạnh đó.
"Bà Vân!"
Nghe thấy cách xưng hô như vậy, bước chân Lạc Trăn dừng lại, không vì nguyên nhân gì khác, xưng hô như vậy quả thực vô cùng quen thuộc.
Gọi cô như vậy nhiều nhất không phải là ai khác chính là Vân tiên sinh. Nam thần mỗi ngày đều ở bên tai cô gọi không biết bao nhiêu lần cho nên cô rất quen thuộc với thân phận này.
Cô quay đầu nhìn về hướng giọng nói, vệ sĩ đã làm động tác chuẩn bị bảo vệ, tùy thời ứng biến tình huống đột ngột phát sinh.
Đứng cạnh chiếc xe đen ngoài tài xế tây trang nghiêm chỉnh, chỉ còn lại một người phụ nữ ăn mặc tinh tế, khí chất ôn hòa.
Tuổi tác người phụ nữ khoảng 30 tuổi, một thân quần áo màu sâm banh thục nữ, mái tóc bung xõa khéo léo, gương mặt trang điểm không tì vết, nụ cười trên môi đoan trang nhẹ nhàng, cả người khí độ yên tĩnh nhã nhặn, nhìn một cái chỉ có thể làm người ta nghĩ đến bốn chữ.
Danh viện quý phụ.
Nhưng Lạc Trăn không hề quen biết bà ấy.
Người phụ nữ bước lên trước mấy bước nhưng không vượt qua khoảng cách an toàn giữa hai người, xem ra là một người rất hiểu về lễ nghi xã giao.
"Chào bà Vân, tôi xin tự giới thiệu, tôi tên là Đỗ Như Duyệt."
Đỗ Như Duyệt? Lạc Trăn nghiêng nghiêng đầu, không quen biết.
Người phụ nữ tên Đỗ Như Duyệt tiếp tục cười nói: "Chồng tôi là Sầm Trí."
Sau nửa tiếng đồng hồ, Lạc Trăn cùng Đỗ Như Duyệt ngồi đối diện nhau trong phòng nghỉ tư nhân ở câu lạc bộ Trí Duyệt, trà trước mắt tỏa ra hơi nóng mờ ảo, hương thơm quanh quẩn bảo phủ không gian yên tĩnh.
Đỗ Như Duyệt đánh tan trầm mặc, bà ấy mím môi cười: "Xin bà Vân tha thứ cho sự đường đột của tôi, chỉ là tôi nghĩ, chỉ có tự mình đến cửa nói lời xin lỗi mới thể hiện được ý xin lỗi của tôi."
Lạc Trăn ghi hoặc nói: "Xin lỗi? bà Sầm đã làm chuyện gì cần xin lỗi tôi sao?"
"Bà Vân vẫn là gọi tên của tôi đi." Nụ cười bên miệng Đỗ Như Duyệt không thay đổi, "Tôi cùng Sầm Trí đang giải quyết thủ tục ly hôn."
Lạc Trăn có hơi ngạc nhiên.
Co biết Sầm Trí đã sớm kết hôn, hình như còn là liên hôn gia tộc, mặc dù trước giờ chưa từng gặp vợ của anh ta, hơn nữa Sầm Trí cũng rất ít nhắc đến vợ mình trước mặt người ngoài.
Thật không ngờ bây giờ lại đi đến bước đường ly hôn, Lạc Trăn không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà hiện tại trong tình huống này cô không tiện hỏi thăm, chỉ là....... chuyện này cùng việc xin lỗi cô thì có quan hệ gì.
Không đợi Lạc Trăn hỏi ra miệng đã nghe Đỗ Như Duyệt nói: "Tôi cùng Sầm Trí từ khi rất nhỏ đã quen biết, hôn ước của chúng tôi là từ thời ông nội định ra, ngay cả tên của chúng tôi cũng là từ 'Trí Duyệt' lấy một chữ trong đó để đặt."
Nói rồi, nụ cười tái nhợt của cô ấy mang theo chế giễu: "Vương tử cùng công chúa, thanh mai trúc mã, nghe thì thật đúng là một câu chuyện cổ tích hoàn mỹ, đáng tiếc, cuộc hôn nhân này chẳng qua cũng chỉ là sợi dây liên kết lợi ích của hai gia tộc, không hề trộn lẫn một chút tình cảm trong đó......"
Cô ấy mặc dù đang cười, đang chế giễu, nhưng Lạc Trăn nhìn ra sự bi thương trong mắt cô ấy.
Cô đoán rằng, Đỗ Như Duyệt hẳn là yêu người chồng của mình.
"Ngại quá, lạc đề rồi." Đỗ Như Duyệt áy náy cười một cái, che dấu sự thất thố vừa nãy, "Chắc là bà Vân có tìm hiểu về tin tức trên mạng chứ?"
Lạc Trăn gật đầu.
"Thực không dám giấu, chuyện của Thẩm Nam Nam là tôi cho người làm, chỉ là không ngờ được cô ta lại kéo theo một người khác, mà người đó lại liên lụy đến cô." Đỗ Như Duyệt sắc mặt tối xuống, "Tôi rất xin lỗi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!