Sau ba tháng ở lại Hương Cảng, Lạc Trăn cùng Vân Phỉ Thời chia tay Lạc Dặc An đang tạm thời ở lại Hương Cảng, bước lên chuyến bay trở về nước Anh.
Hôn lễ sắp được cử hành tại một toà lâu đài ửo quốc gia này, trong tháng này hai người cần phải chụp ảnh cưới, yêu cầu phải phối hợp với nhân viên công tác chuẩn bị các hạng mục của buổi lễ.
Nói chuẩn bị nhưng thật ra đều là người khác bận bịu chuẩn bị, Lạc Trăn chỉ cần mặc váy cưới chụp ảnh, đến ngày diễn ra hôn lễ xuất hiện với tư cách cô dâu là được. Thời điểm khác, cô vẫn luôn ở trong phòng xem kịch bản.
Việt Minh Hoa gửi tới một cành Oliu, có lẽ vì cô sống giữa giới giải trí dày đặc sự tăm tối bậc nhất, nên cô nghĩ nhân cơ hội này, trước lúc rời đi, cô muốn có một bộ phim tốt để có chút gì đó thoả mãn.
Về phía Vân Phỉ Thời, trừ việc tự mình tham dự vào việc chuẩn bị hôn lễ, vẫn cứ cùng cấp dưới bận rộn chuyện công việc. Những thứ âm u phức tạp ở thương trường, anh sẽ không để cô biết.
Mà tháng năm vừa tới, Lạc Trăn nhận được lời mời của giải thưởng Hải Đường, một trong ba giải thưởng truyền hình lớn trong nước, đồng thời Vưu Sam cũng nhận được giải diễn viên tốt nhất từ giải thưởng Hải Đường, cũng thấy được Weibo về kinh tế tài chính đăng lên tin tập đoàn Hương Cảng Khải Phong chính thức đăng lên công bố.
Thành viên hội đồng quản trị tập đoàn Khải Phong Lâm Hành, Lâm Nhuế đã không từ thủ đoạn can thiệp vào các hạng mục quan trọng của tập đoàn, bị các thành viên khác của hội đồng quản trị liên hợp bãi nhiệm, thu hồi toàn bộ quyền hạn trên người. Cùng lúc đó, bởi vì dính dáng đến việc anh em Lâm Hành tranh giành chức chủ tịch bị bãi nhiệm mà hoạt động tham ô phi pháp của tập đoàn bị bại lộ, khiến cổ phần trên người bọn họ cũng bị tịch thu, hoàn toàn mất đi thân phận cổ đông.
Trừ cái đó ra, họ còn phải đối diện với sự xét xử của luật pháp.
Ngay sau đó tập đoàn Khải Phong lại tuyên bố sắp hợp tác cùng tập đoàn Thịnh Thế "Kế hoạch mười năm", việc hợp tác thương mại liên quan đến tài chính, hỗ trợ mạng lưới liên lạc, khoa học kĩ thuật điện tử, chữa bệnh.
Rất nhiều người đều không biết những cơ hội thương mại to lớn mà những câu ngắn gọn này mang lại, nhưng Lạc Trăn tốt xấu gì được đây cũng là sinh viên khoa tài chính khoá chính quy, hơn nữa cô cũng có quan hệ không tầm thường với hai ông trùm thương mại, liền khó tránh khỏi quan tâm một chút, liên tiếp nhìn những bình luận viên của trang báo kinh tế tài chính, mọi người đều nói sự hợp tác của hai tập đoàn này sẽ mang đến một cơn bão lớn, không khác gì với một cuộc cải tổ thương mại.
Đương nhiên, cái gọi là người trong nghề đàm đạo, người thường chỉ có thể đứng xem, những người thực sự quan tâm đến vấn đề này đều là những người trong ngành, quần chúng ăn dưa chỉ có thể đứng bên cạnh xem náo nhiệt.
Mấy ngày sau khi tin tức được đưa ra, hình như Vân Phỉ Thời ngày càng bận hơn trước, trước kia anh đều trực tiếp mở video hội nghị với cấp dưới trong thư phòng, lần này lại phải tự mình đứng ra, rất giống một người nghiêm chỉnh đi sớm về trễ.
Vừa đúng lúc này, Lạc Trăn nhận được tin nhắn của Việt Minh Hoa, yêu cầu cô vài ngày sau phải về nước để tham gia buổi phỏng vấn kịch bản.
Cô tính tính thời gian, ngày mười tháng năm về nước, đi khoảng một tuần, ngày mười sáu lại trở về, do lệch múi giờ nên cô sẽ về kịp trước ngày mười tám diễn ra hôn lễ.
Lạc Trăn đem hành trình của mình sắp xếp rõ ràng, buổi tối đợi Phi Vân Thời về sẽ mang chuyện này nói với anh.
Lúc đó Phỉ Vân Thời mới vừa vào tới cửa, một bên thay giày, một bên nới lỏng cà vạt. Lạc Trăn từ trên lầu chạy bịch bịch xuống, hai tay liên tục vỗ vỗ mặt nạ trên mặt, phát ra giọng nói không rõ ràng: "Chồng ơi, em mua vé máy bay ngày mười về nước!"
Tuy là có chút lẫn lộn, nhưng Phi Vân Thời vẫn nghe được, sắc mặt hơi trầm xuống, dừng lại động tác trên tay, hai mắt nguy hiểm nheo lại, đem bộ dáng thản nhiên của cô thu hết vào mắt: "Về làm gì?"
Cô nhóc này chẳng lẽ định đào hôn?
Không thể không nói, nam thần sống chung với nữ thần (kinh) quá lâu, tư duy có bước nhảy vọt rất lớn.
Lạc Trăn không hề nhận biết nguy hiểm đang đến gần, vẻ mặt đương nhiên mà nói: "Đương nhiên là trở về làm việc nha, anh cũng biết mà, em phải nuôi cả nhà sống qua ngày, áp lực rất lớn đó!"
Hơi thở nguy hiểm trên người Phi Vân Thời không có xu hướng giảm xuống mà ngược lại càng có ý tăng thêm.
Nhưng mà anh nhanh chóng nghĩ tới quãng thời gian này anh bận rộn cùng cha vợ và anh vợ "Liên lạc cảm tình", mới có thể thu phục được hai anh em Lâm gia, lại nhắc đến việc hai nhà hợp tác, lần này không giống những lần hợp tác thông thường trước kia, mà lần này là hợp tác vô cùng chặt chẽ không gì sánh được, thật sự quá quan trọng, giai đoạn trước có rất nhiều chính sách cần đích thân anh tham sự.
Mà Châu Âu vừa đúng lúc là nơi nhanh chóng phát triển, lại đúng sở trường của Khải Phong, lúc này anh đang quyết định tầng tầng lớp lớp quyết sách của công ty Khải Phong phân bộ tại Anh Quốc, bận đến nỗi đi sớm về trễ, khiến Lạc Trăn "Vắng vẻ".
Sự bất mãn trong nội tâm tiêu tán một chút, anh thay giày đi đến ôm Lạc Trăn vào ngực, thuận thế dựa vào một bên tay vịn cầu thang, hai người cứ như vậy ôm nhau, cho dù mặt nạ của cô dính lên mặt cùng quần áo anh cũng không quan trọng.
"Vân phu nhân, có phải em quên, ngày mười tám là hôn lễ của chúng ta rồi ?"
Giọng nói này vừa nghe đã thấy được sự đáng thương xen lẫn một chút ý vị làm nũng, Lạc Trăn vừa nghe xong lòng đều mềm nhũn.
"Nhưng mà... Nhưng mà Việt đạo diễn muốn em trở về tham gia buổi phỏng vấn kịch bản, lần phỏng vấn này rất quan trọng! Em ngày mười đi, ngày mười sáu đã về rồi, không chậm trễ việc cử hành hôn lễ đâu!"
Vân Phỉ Thời đơn giản đem đầu dựa vào vai cô, ngửi được mùi sữa tắm thơm ngát toả ra trên người cô.
Chỉ cần là hương vị trên người cô, anh đều vô cùng lưu luyến.
"Mấy ngày nay anh hơi bận, không quan tâm đến em, khiến em giận rồi sao ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!