Edit: huyentrangpcy
Lúc nhìn thấy Lam Vũ ở dưới hầm để xe, Lạc Trăn có chút không phản ứng kịp, tại sao một thiên hậu nổi tiếng lại đối với mẹ cô cười tươi vui vẻ như vậy... như tắm mình trong gió xuân.
Đúng rồi! Nụ cười như tắm mình trong làn gió xuân!
Lam Vũ đã nổi tiếng nhiều năm và có vô số người hâm mộ, không giống như người mới bước vào nghề rất lễ phép với mọi người, nhiều năm lăn lộn trong nghề cũng vô tình sinh ra thái độ có chút cao ngạo, mặc dù thái độ đối với người trong ngành vẫn luôn có lễ độ, nhưng ẩn sâu bên trong vẫn hàm chứa chút ý tứ ghẻ lạnh, xa cách.
Không giống như hiện tại, nụ cười đáng yêu không chút lộ ra dáng vẻ nịnh nọt, phong thái khiêm tốn mà không tỏ ra quá hèn mọn, thái độ cư xử hoàn toàn đúng mực với danh xưng thiên hậu của cô ta.
Lạc Trăn cảm thấy rằng ngày sau cô ta còn giống con gái của bà Lạc Dặc An hơn cả chính mình.
Khi Lam Vũ nhìn thấy Lạc Trăn và Lạc Dặc An cùng bước ra khỏi thang máy, cô ta cũng rất nghi hoặc.
Cô ta nhanh chóng giải tỏa tâm trạng kỳ quái của mình và tiến tới chào hỏi Lạc Dặc An, cuối cùng nhịn không được hỏi:
"Dì và Lạc Trăn quen nhau à?"
Thấy bên cạnh bà xuất hiện một Lạc Trăn đi cùng, cô gái này không có cố tình nói bóng nói gió cũng như không có cố tình trực tiếp làm lơ, trong lòng Lạc Dặc An thầm nghĩ cô gái họ Lam trước mắt ít nhất không phải là loại người quá tâm cơ.
Lạc Trăn không biết hai người bọn họ quen nhau như thế nào, nhìn thấy đàn chị cô liền lễ phép chào hỏi:
"Chào chị Lam Vũ!"
Sau đó cũng không có nói thêm lời nào. Lạc Dặc An cười nói:
"Xem ra hai người cũng quen biết nhau."
Lam Vũ cũng cười theo.
"Dạo gần đây phim truyền hình của Lạc Trăn đóng rất nổi tiếng. Con đã xem qua một số phim và nhận thấy kỹ năng diễn xuất của cô ấy quả thật không tồi."
Và ngoại hình cũng rất tốt, Lạc trăn thầm nghĩ, trong bộ phim truyền hình lấy bối cảnh nơi thành thị công sở đó, vì nhu cầu của vai diễn nên cô được ăn mặc rất lộng lẫy và tỏa sáng, khiến người xem khó có thể rời mắt.
Đại khái chính là kiểu người phụ nữ luôn khiến người chồng lúc nào cũng không yên tâm khi cô ra khỏi cửa.
Nói đến ngoại hình, ánh mắt Lam Vũ đảo qua trên mặt Lạc Dặc An và Lạc Trăn, trong lòng đột nhiên chấn động, cô ta kinh ngạc phát hiện hai người này giống nhau tận năm sáu phần!
Ánh mắt cô ta chợt lóe lên, một dòng suy nghĩ nhanh chóng lướt qua trong đầu, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc:
"Dì và Lạc Trăn giống nhau..."
Lạc Dặc An mỉm cười gật đầu.
"Đúng vậy, Lạc Trăn là con gái của tôi."
Nhìn vẻ mặt chần chừ của Lam Vũ, bà tiếp tục nói thêm.
"Con bé theo họ của tôi."
Trong tiềm thức Lạc Trăn cảm thấy thái độ của mẹ mình có chút kỳ quái, nói cái gì cũng đều kỳ quái, nhưng cũng không nghĩ ra được tại sao thái độ của mẹ mình lại kỳ quái như vậy, vì vậy chỉ đành nín nhịn không nói ra.
Sau khi nghe lời giải thích, Lam Vũ cảm thấy thoải mái hơn một chút, buộc bản thân bỏ qua chút cảm giác kỳ quái vừa rồi, dẫn mẹ con Lạc Trăn lên một chiếc xe thương vụ màu đen đắt tiền.
"Tài xế rất quen thuộc với đường phố Hong Kong, biết rõ chỗ nào thú vị để tham quan, rất hân hạnh được đón tiếp hai người."
Lạc Dặc An đương nhiên đồng ý, cùng Lạc Trăn lần lượt lên xe.
Trong xe, Lạc Trăn nghe mẫu thân nhà mình cùng vị thiên hậu kia tươi cười tán gẫu cứ như là hai mẹ con, liền âm thầm nhấc điện thoại nhắn tin cho nam thần nhà mình, à không, số danh bạ đó đã thăng cấp từ "nam thần" thành "chồng ".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!