Edit: huyentrangpcy
Đó dường như là một câu chuyện rất lâu về trước.
Một người phụ nữ với chút thành tựu nhỏ trong sự nghiệp và một gia đình ấm êm hạnh phúc, cố gắng tìm kiếm sự cân bằng giữa sự nghiệp và gia đình, vào những ngày đầu tiên, mọi thứ đều đi trên một đường quỹ đạo đã định sẵn, gió yên sóng lặng.
Bỗng cho đến một ngày, xuất hiện một người, cũng có thể gọi là một nhân tố, không chút nể nang không ngừng chỉ ra nhược điểm của người phụ nữ: Vẫn chưa đủ!
Đúng vậy, trong lòng người phụ nữ, sự nghiệp và gia đình đều đã trọn vẹn, nhưng ước mơ nằm sâu thẳm trong trái tim bà còn hơn thế nữa, bà khao khát thành công lớn hơn, mà bà, với chút vốn nợ này, cuộc đời của bà đã bị giới hạn.
Đương nhiên vì quá do dự, hiển nhiên cũng từng nghĩ đến việc từ bỏ, ngay khoảnh khắc chần chừ ấy, tất cả những yếu tố bất ổn bị chôn vùi trong sóng yên biển lặng bấy lâu nay đột nhiên bùng nổ, sự phân vân lưỡng lự của bà, quả là □□.*
(* cái này trong nguyên tác nó ghi vậy á)
"Người thầy vỡ lòng của mẹ, một họa sĩ tài năng chưa bao giờ được tỏa sáng, ông ấy luôn vững tin rằng mẹ có thể tiến xa hơn và lâu hơn, cũng luôn nhắc nhở mẹ đừng quá hài lòng với hiện tại, ông ấy gần như đã cho mẹ một tương lai tươi sáng vô hạn, mẹ thừa nhận, mẹ đã động lòng. "
"Nhưng mẹ vẫn còn một gia đình, một gia đình mà mẹ không thể vứt bỏ...... nhưng mẹ không ngờ tới......"
Không ngờ sự chần chừ của bà sớm đã bị người chồng chung chăn chung gối phát hiện, không ngờ người thầy mà bà luôn một mực kính trọng lại động lòng với mình, không ngờ rằng tương lai tươi sáng mà ông ấy phác họa nên chỉ là một trong những kế hoạch cao chạy xa bay, cũng không ngờ tới những chuyện hiểu lầm lại trùng hợp xảy ra trước mặt chồng mình.
Thực tế đã chứng minh, khi đứng trước tình yêu, dù là người khôn ngoan đứng đầu cầm quyền một công ty lớn, cũng sẽ bị che mắt.
Ngược lại sự lưỡng lự không chắc của người vợ, bùng nổ, là tâm tư kín đáo của người chồng.
Bà còn không đủ tư cách để làm một người vợ tốt, chứ đừng nói đến việc làm một người mẹ đủ tiêu chuẩn.
Chỉ vì một phút nóng giận mà chấm dứt cuộc hôn nhân trong mấy năm trời, nhưng vẫn lén lút để lại một đường lui cho riêng mình. Bà đã từng nghĩ đến việc giữ đứa con trai rất giống chồng mình ở bên cạnh, nhưng khi nhìn vào dung mạo rất giống chồng ấy, bà lại chần chừ do dự.
Vì thế bà đã chọn đứa con gái, nhưng lại không làm tròn trách nhiệm của một người mẹ. Bà đang trả thù, trả thù cho sự thiếu tin tưởng trước kia của mình, là giận chó đánh mèo, truyền từng cơn lửa giận sang đứa con vô tội không biết gì của mình.
Bà là một người phụ nữ tồi tệ khốn nạn!
Chỉ vì trước đây quá kiêu ngạo và không cam chịu, chỉ vì một phút quyết định bồng bột, bà đã bỏ lỡ quá trình trưởng thành và lột xác của chính mình.
Bà đã không thể trở thành một người vợ tốt, thậm chí còn tự mình từ bỏ cơ hội làm một người mẹ tốt.
Đến tận bây giờ, vẫn không thể nào thoát khỏi "gieo gió gặt bão".
Đêm nay, Lạc Dặc An vứt bỏ toàn bộ hình tượng nghiêm chỉnh của mình, toàn tâm toàn ý thú nhận trước mặt con gái, vô cùng tuyệt vọng.
Khi Lạc Trăn rời khỏi phòng ngủ, cuộc họp hội nghị của Vân Phỉ Thời vẫn chưa kết thúc, cô tắm lại một lần rồi chậm chạp đi đến bên giường.
TV treo tường đang bật, một chương trình gameshow đang được phát lại, thi thoảng tiếng cười của khán giả xuyên qua màn hình truyền đến tai cô, nhưng đầu óc cô không đặt ở đó, chỉ ngây ngốc ôm chiếc chăn bông.
Vân Phỉ Thời vừa bước vào phòng ngủ liền thấy bộ dáng hồn vía lên mây của bà Vân nhà mình, trên đầu cô vẫn còn đang quấn khăn tắm, hơi ẩm từ đỉnh đầu lan truyền xuống gương mặt, khuôn mặt không trang điểm của cô phiếm hồng một cách tự nhiên.
Đặc biệt là đôi mắt xinh đẹp lấp lánh kia, không có điểm tập trung, đang phản chiếu ánh đèn màu từ màn hình TV, càng thêm phần lộng lẫy sáng rực.
Tim anh run lên một cái, tiến lên cúi người vùi gương mặt nhỏ nhắn vào lòng bàn tay mình, nhẹ giọng nói: "Không vui?"
Lục Trăn hoàn hồn trở lại, giương mắt nhìn anh, ánh mắt thẳng tắp nhìn anh chốc lát, đột nhiên nói: "Chồng, anh thật đẹp trai!"
Vân Phỉ Thời: "...."
Anh đã đánh giá thấp khả năng chịu đựng áp lực của cô gái nhỏ này rồi.
"Lau khô tóc rồi đi ngủ."
Nói vậy thôi, chứ Vân Phỉ Thời không có ý định để Lạc Trăn tự làm, tìm một chiếc khăn khô từng chút từng chút lau tóc cho cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!