Edit: huyentrangpcy
Ngoại trừ những lễ nghi chào hỏi ban đầu, sau bữa ăn tối, trên bàn cơm không ai nói chuyện giao tiếp với nhau.
Trong bữa ăn này, Bùi Hình Khải ăn đủ các loại ngũ vị tạp trần, chua ngọt cay đắng, như thể tất cả các hương vị hòa trộn vào nhau.
Bùi Nam Tiêu chỉ lẳng lặng ăn, vì ánh mắt vừa rồi mẹ ruột nhìn anh ta khiến anh ta cảm thấy vô cùng áy náy và chua xót.
Lạc Dặc An ăn chỉ cảm thấy vị nhạt như nước ốc, giống như một tên tù nhân phạm tội đang ăn bữa tối cuối cùng, chuẩn bị cho buổi thẩm phán của phiên tòa.
Về phần Lạc Trăn...... trên đường đi Vân Phỉ Thời lẫn mẹ cô đều không nói cho cô biết bọn họ đang đi đâu, cho đến khi xe chạy vào khu vực trang viên của Bùi thị nằm ở sườn núi, cô mới nhìn thấy bốn chữ sáng chói ở cổng lớn tượng trưng cho thân phận địa vị, bỗng chốc cảm thấy bản thân không phải là con ruột!!!
Thật sự rất muốn tức giận, cái tên đẹp trai nổi tiếng nào đó còn nói: "Không muốn cho em biết để tránh việc em nghĩ ngợi lung tung, dọc đường đi tâm trạng lên xuống thất thường", đáng ghét hơn nữa là mẹ cô là một người thông minh nhìn xa trông rộng cũng cảm thấy như thế!
Đúng thật như vậy, cô đã không suy nghĩ lung tung suốt quãng đường đi, cho tới khi biết được mình đang đến nơi nào, nhịp tim của cô mới bắt đầu gia tăng loạn nhịp, không còn cách nào cứu vãn!
Lục Trăn: Tất cả đã được sắp xếp ổn thỏa!
Khi bước vào nhà trong lòng cô thấp thỏm không yên, Vân Phỉ Thời và Lục Trăn cùng nhau đi vào, một người bên trái một người bên phải, chào hỏi, nói chuyện, ngồi xuống, tất cả các động tác hoàn toàn dựa vào bản năng, còn trạng thái hoạt động của não bộ thì trống rỗng.
Cho đến khi bước tới bàn ăn và bắt đầu ăn, Vân Phỉ Thời gọi một người phục vụ chu đáo, trong sáng, tự nhiên và không khoe khoang đến phục vụ cô, dù bầu không khí có chút im lặng cứng ngắc, nhưng cũng thu hút những ánh mắt loáng thoáng của 3 người, sự căng thẳng lúc đầu bây giờ đã được thay thế thành sự ngượng ngùng bối rối.
Sau bữa ăn tối là buổi trà bánh tráng miệng, bầu không khí vẫn im lặng như cũ, trên TV đang phát sóng bản tin thời sự, Bùi Hình Khải dường như đang nghiêm túc xem tin tức, Lạc Dặc An cầm tách trà cúi đầu xuất thần, Lạc Trăn cũng không biết nói gì, nghiêng đầu lén lút đong đưa ngón tay của Vân Phỉ Thời, Vân Phỉ Thời vừa uống trà vừa chăm chú xem tin tức, lâu lâu sẽ đánh trả lại cô, khiêu khích khiến cô tức giận nhưng cô không dám mở miệng nói.
Cuối cùng, Bùi Nam Tiêu là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí im lặng này, anh ta liếc mắt nhìn Lạc Trăn và Vân Phi Thời đang ở bên cạnh nhau, sau đó quay sang nhìn Lạc Dặc An, hơi mỉm cười, tao nhã lịch sự nói: "Trên tầng cao nhất ngắm cảnh đêm rất đẹp, mọi người muốn đi xem không?"
Trong lòng mỗi người ai nấy đều hiểu rõ nhưng ngầm bỏ qua và không nói ra.
Bùi Hình Khải dường như đã tìm được điểm nói tiếp, ông nhìn Lạc Dặc An, giống như che giấu điều gì, sau đó quay sang Lạc Trăn với ánh mắt dịu dàng: "Sau nhà có một phòng hoa kính, ở đó trồng rất nhiều loại hoa hồng khác nhau, con có thể tới đó đi dạo và ngắm nhìn xung quanh......"
Tầm nhìn của ông vẫn dừng lại trên người Lạc Dặc An.
Ông nhớ rõ bà thích nhất là hoa hồng đỏ, còn cô con gái duy nhất, cũng vô cùng yêu thích hoa hồng sâm panh.
Lạc Trăn hơi mỉm cười nhìn mẹ mình, cuối cùng Lạc Dặc An cũng đi ra khỏi thế giới của mình, đầu ngón tay nhè nhẹ gõ lên chén trà, vẻ mặt nhàn nhạt: "Mẹ không đi đâu, mọi người có thể đi dạo một chút."
Bùi Hình Khải hơi thất vọng, không nói gì, Bùi Nam Tiêu thất vọng đưa mắt nhìn về phía Lạc Trăn, cô cũng không mở miệng, trông thấy Vân Phỉ Thời âm thầm nắm lấy bàn tay cô, sau đó dịu dàng nói: "Cũng được, cháu đưa em ấy đi dạo."
"Để anh dẫn đường cho!" Bùi Nam Tiêu có chút vui mừng, tự kiềm chế bản thân, dịu dàng mỉm cười với cô gái trẻ.
Bóng lưng của ba người dần biến mất trong phòng khách, bầu không khí trong phòng lại rơi vào im lặng trì trệ.
Ánh đèn ấm áp hơi trầm, chiếu lên góc cạnh gương mặt của Lạc Dặc An, cả người lờ mờ như ẩn như hiện, không thấy rõ.
"Mấy năm nay mọi chuyện vẫn suôn sẻ chứ?" Bùi Hình Khải hỏi.
Hỏi về nỗi buồn đã trôi qua theo năm tháng nhưng vẫn còn vương vấn mãi trên cõi đời.
Tin tức mới nhất về các tình hình kinh tế chính trị vẫn đang được phát sóng trên TV, nhưng những chuyện bàn luận viển vông lên xuống thăng trầm sẽ không bao giờ lọt vào tai người nữa.
Bùi Nam Tiêu dẫn đường, đưa Vân Phi Thời và Lạc Trăn ra khỏi nhà, ba người đã đi được khoảng một nửa khu vườn, Bùi Nam Tiêu đi phía trước, thỉnh thoảng quay đầu lại giới thiệu với họ, chút gợn sóng trong mắt khẽ chuyển động, vô tình chuyển mắt đến người Lạc Trăn, nhưng anh không dám dừng lại quá lâu.
Vân Phỉ Thời suy nghĩ chốc lát, bước chân dừng lại, hai người kia cũng dừng lại theo, nghi hoặc nhìn anh, sau khi chỉnh sửa mái tóc của Lạc Trăn, anh mới ấm áp nói: "Buổi tối trời lạnh, anh quay lại lấy áo khoác cho em. "
Đêm tháng ba gió se se lạnh, Lạc Trăn do dự một chút, gật gật đầu, nhìn anh đi xa dần.
"Muốn đi xem hoa hồng không?" Một giọng nam dịu dàng vang lên từ phía sau, Lạc Trăn quay đầu lại, cười nhẹ rồi gật đầu: "Được ạ!"
Trong phòng hoa vẫn còn bóng dáng của những người thợ vườn bận rộn, Lạc Trăn nhìn xuống, diện tích cả phòng hoa khoảng chừng vài trăm mét vuông, trong điều kiện nhiệt độ bình thường, các loài hoa đều phát triển rất tốt, trong đó hoa hồng được trồng nhiều nhất, nở rộ nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!