Edit: huyentrangpcy
Lạc Dặc An đi ra khỏi spa, khi bước ngang qua phòng giải trí thì nhìn thấy Lạc Trăn đang ngồi trên sô pha nghịch máy tính bảng. Suy nghĩ một lúc, bà trực tiếp khoác áo choàng tắm đi vào.
Lạc Trăn nghe thấy tiếng bước chân càng lúc càng đến gần, trong lòng tự nhủ tại sao Vân Phỉ Thời lại về sớm như vậy, quay đầu nhìn lại thì hóa ra đó là mẹ đang mặc áo choàng tắm vừa kết thúc liệu trình spa.
Cô rũ mắt xuống, trấn định tinh thần, ngoan ngoãn nói: "Mẹ."
Lạc Dặc An gật gật đầu, ngồi vào sau lưng cô, ánh mắt tùy ý liếc qua màn hình máy tính trước mặt, không phải đang chơi à.
"Xem cái gì đấy?"
Lạc Trăn nhìn qua màn hình máy tính, cười cười: "Kịch bản ạ."
Nhắc đến cái này, người phụ nữ xinh đẹp trí tuệ trong chiếc áo choàng tắm hơi nhíu mày, lời nói ra không lưu tình chút nào: "Mẹ đã xem một số bộ phim điện ảnh con quay, không được tốt cho lắm."
Không phải bộ phim không được tốt, là kỹ thuật diễn xuất của cô không tốt.
Lạc Trăn yên lặng khóc thầm, cô có thể nói là cố ý sao?
Nữ vương đại nhân tiếp tục phun trào: "Con đã nhập học vào học viện kinh doanh London, diễn mấy cái này lại không hay sao?"
"..." Lạc Trăn trầm mặc, thành thật trả lời: "Thành tích tốt không liên quan gì đến kỹ thuật diễn tốt cả mẹ à."
"Vậy tại sao con lại không đem sức lực đặt ở việc học hành dồn cho việc học diễn xuất?"
"..." Cô không còn gì để nói cả.
Cũng may, nữ vương đại nhân không tiếp tục làm cô khó xử nữa, mà đem sự chú ý đặt lên màn hình máy tính, ánh mắt tập trung vào từ khóa: "Đạo diễn Việt Minh Hoa..." Sau đó nhìn về phía Lạc Trăn: "Việt Minh Hoa tìm con đóng phim?"
Lạc Trăn gật đầu.
Mẹ của Lạc Trăn bỗng nhiên phun trào: "Việt Minh Hoa cũng có người trùng tên trùng họ, hừ!"
Còn có một bộ dáng đáng tiếc thật không dám gật bừa.
Lạc Trăn không tự tin giải thích: "Không có người trùng tên trùng họ, chính là Việt Minh Hoa đó..."
"..."
Lần này đến lượt Lạc Dặc An trầm mặc, bầu không khí đột nhiên rơi vào trạng thái ngưng trệ. Lạc Trăn lặng lẽ hít sâu, dũng cảm đánh vỡ cục diện này: "Mễ Lợi An nữ sĩ, ngài có thể tin tưởng con gái mình một chút được không?"
Dù đích thân đạo diễn quốc tế truyền kỳ bất hủ Việt Minh Hoa tự mình mời thần tượng dựa vào gương mặt sáu phần, dựa vào kỹ thuật diễn xuất bốn phần là cô để đóng vai chính trong bộ phim mới, vẫn thật khó để tin được...
Nào biết được rằng lần đó được đạo diễn Trương Quân mời tới làm khách, thế nhưng thực chất lại là "thử vai" theo cách khác cho Việt Minh Hoa chứ! Cô chưa bao giờ nghĩ đến mình sẽ bị một chiếc bánh lớn rơi trúng từ trên trời xuống!
Cho nên dưới tình huống cô không thể nào tin được bản thân mình, cho dù là ai tin tưởng cô dù chỉ một chút, đều sẽ thành người tốt đẹp nhất thế gian!
Lặc Dặc An chợt cười, vỗ vỗ đầu vai con gái mình, cổ vũ: "Ông ấy làm phim không tệ đâu, cố gắng lên!"
"Mẹ, mẹ từng xem phim của Việt Minh Hoa rồi sao?"
"Xem qua một ít." Hơn nữa, Việt Minh Hoa nổi tiếng như vậy, thật sự có rất ít người không biết đến tên của ông ấy.
Cuối cùng, Lạc Dặc An đứng dậy vỗ vỗ Lạc Trăn: "Con từ từ xem đi, mẹ thay quần áo."
"Vâng."
Khi Lạc Dặc An đi tới cửa thì bỗng nhiên bị Lạc Trăn gọi lại: "Đúng rồi mẹ ơi, lát nữa Phỉ Thời đến đón con đi thử quần áo, mẹ có muốn đi cùng con không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!