Xuất hiện một bức ảnh thân mật của bản thân cùng một nữ minh tinh, Vân Phỉ Thời ngoài mặt cũng không tỏ ra để ý gì.
Đến cả tình hình ngày đó, cũng chỉ là một sợi lông hồng không quan trọng trong cuộc đời anh, có lẽ đến cả sợi lông hồng cũng không phải, nhiều lắm chỉ là hạt bụi qua đường mắt thường không thấy rõ. Thứ khiến anh chú ý không có nhiều, nhưng chắc chắn không có một cuộc gặp mặt "Bèo nước gặp nhau" không đẹp, hay thậm chí là không thể nói rõ trên máy bay.
Tuy rằng sự việc ngày đó chỉ là một hạt bụi giống hàng tỉ hạt bụi khác trong trí nhớ, đến bây giờ anh còn nhớ đã là không tồi rồi, cẩn thận nhớ lại, vẫn không thể nhớ rõ tình hình hôm đó.
Trong ba tháng này anh làm việc liên tục, làm việc như con quay, hôm đó sau khi kết thúc công việc ở Mỹ, liền ngay lập tức ngồi máy bay đến Hong Kong tham gia một diễn đàn thương nghiệp.
Người ở khoang hạng nhất không nhiều, anh thích thanh tĩnh, vì để đảm bảo không quấy rầy anh, người ngồi xung quanh hầu như đều là trợ lý.
Ngay cả người phụ nữ kia xuất hiện, anh cũng lười xem người "Ngồi chơi xơi nước" cạnh anh là ai, anh luôn sẵn sàng gọi nữ tiếp viên để đuổi người.
Cuối cùng, chỗ bên cạnh anh cũng không có người.
"Xin chào." Người phụ nữ kia mang theo sự ưu nhã rụt rè mỉm cười chào anh, Vân Phỉ Thời gật đầu coi như đáp lại. Lúc này chuông báo thức của anh vang lên trong không gian yên tĩnh.
Người phụ nữ kia hơi sửng sốt một chút, anh cũng không để ý biểu tình trên mặt cô ta, hoặc nói là, lười để ý đến.
"Không nghĩ đến lại có thể gặp được một quý ông không tầm thường như ngài ở đây, tôi thật vinh hạnh!"
Vân Phỉ Thời không nói gì, chậm rãi khép lại cuốn tạp chí kinh tế trong tay, tiếp viên thấy thế tiến đến chỗ anh.
Giống như phát hiện sự chú ý của anh không trên người cô ta, thần sắc người phụ nữ giống như có chút xấu hổ, nhưng vẫn tiếp tục giữ nụ cười ưu nhã hào phòng trên mặt, "Xin hỏi quý danh của tiên sinh là gì..."
Tiếp viên không nói chuyện đi đến chỗ ngồi bên cạnh, trên mặt nở một nụ cười khéo léo: "Vân Tiên sinh, xin hỏi ngài có yêu cầu gì sao?"
Anh là khách VIP của hãng hàng không này, các tiếp viên đều biết anh, thái độ vô cùng cung kính.
"Vị tiểu thư này ngồi nhầm chỗ rồi, phiền cô sắp xếp một chút." Vân Phỉ Thời mặt không cảm xúc nói.
Sắc mặt người phụ nữ bên cạnh xanh như rau cải.
Hơi mỉm cười nói: "Được, rất xin lỗi Vân tiên sinh, tôi lập tức sắp xếp........
Tình hình đại khái chính là như thế.
Vân Phỉ Thời nghĩ qua một lần trong đầu, vào thư phòng, anh cũng không vội làm việc khác, đầu tiên là lên mạng xem tin tức giải trí gần đây.
Nói thật thì, anh căn bản không chú ý đến tin tức đó, nhưng mà anh vẫn đầu tư một chút tiền vào trong ngành này, nhưng cũng chỉ là đầu tư thôi. Điểm này trợ lý của anh rất rõ, mặc kệ là giới giải trí trong nước hay là nước ngoài, anh cũng chỉ biết duy nhất Lạc Trăn.
Độ hot của chuyện này đã giảm xuống, chuyện này vốn dĩ chỉ là bịa đặt, Thẩm Nam Nam cũng đã làm sáng tỏ, tuy rằng lời thanh minh này có ý vị sâu xa.
Vân Phỉ Thời ngồi ở sau bàn ánh mắt trầm ngâm, chỉ cần vừa nhấc mắt, là có thể thấy người phụ nữ đang nằm trên sô pha, một chân duỗi thẳng, một chân không an phận mà cong lại, may mắn nhất là quần ở nhà không ngắn quá, không đến mức lộ ra hết.
Anh để cằm tựa vào tay dùng ánh mắt sâu xa nhìn người đang nằm trên sô pha.
Tin đồn.......
Đối với anh thì nếu không phải là tin tức tài chính thì không để ý, lại có người ngang nhiên dám xào tai tiếng với anh?
Nếu đối phương là người phụ nữ trên sô pha, anh cũng không có ý kiến, đáng tiếc là không phải.
Có thể là do ánh mắt xuyên thấu của anh quá mạnh, người phụ nữ trên sô pha giường như cảm giác được, giây tiếp theo anh đã bất động thanh sắc[1] mà rời ánh mắt đi.
[1] Bất động thanh sắc: mặt không biểu tình, không chút biến sắc
Trên màn hình máy tính rõ ràng là đang chiếu bức ảnh chụp tai tiếng kia.
Trợ lý của anh đã gửi một tin nhắn, chuyện này cần phải giải quyết thích đáng, không ai thích cảm giác bản thân tự nhiên trở thành bàn đạp của kẻ khác, làm đương sự trong đề tài này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!