Chương 38: Cam quýt

Edit: huyentrangpcy

Vào lúc 8:36 tối, Vân Phỉ Thời xin thứ lỗi rồi lên sân thượng gọi điện thoại.

Đúng lúc gặp Lam Vũ cùng Lâm Nhuế đang xã giao với mấy vị khách.

Đãi ngộ khác biệt chính là ở chỗ này. Trong mắt Lâm Nhuế, Lạc Trăn chỉ là một con hát không thể đặt lên mặt bàn, bất kể tính cách của cô có thế nào, Lâm Nhuế trước sau vẫn luôn coi thường cô.

Về phần Lam Vũ, mặc dù cô ta cũng là người trong giới giải trí, thật không ngờ lại có thể cùng loại người mắt để trên đầu như Lâm Nhuế vui vẻ trò chuyện, trở thành chị em thân thiết.

Lâm Nhuế từng một lòng theo đuổi bước chân của Bùi Hình Khải, hồi còn trẻ đã trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm, sự khác thường của Lam Vũ sao bà ta có thể không cảm nhận được. Mặc dù cô ta cố tình che giấu, nhưng chỉ hơi lộ ra một kẽ hở nhỏ là bà ta vẫn có thể tinh tường nhận ra, nàng thiên hậu giới ca hát trẻ tuổi này rất hay nhìn về phía vị khách quý nhà họ Lâm.

Bà ta không thể quen thuộc hơn với những tình tiết này.

Nhớ lại trước đây, cũng thường xuyên có những vị khách nữ muốn đến nói chuyện với một vị đại gia đẹp trai trẻ tuổi này, nhưng ngay cả một cái liếc mắt họ cũng không nhận được.

Ngay lập tức, một ý tưởng dần hình thành trong đầu bà ta.

Vì vậy sau khi Vân Phỉ Thời kết thúc cuộc gọi trên sân thượng, bà ta liền dẫn Lam Vũ đến chào hỏi: "Ngài Vân, không ngờ đôi khi duyên phận lại kỳ diệu như vậy, có thể cho chúng ta thêm một cơ hội gặp nhau, quả là tam sinh hữu hạnh*. Mong anh thứ lỗi cho hành vi thất lễ lần trước của tôi!"

(*tam sinh hữu hạnh: nói về mối duyên kỳ ngộ của một ai đó lớn hơn người bình thường rất nhiều)

Bà ta nói về việc lần trước mình không biết danh tính thật sự của anh trong bữa tiệc tối của Hoa Hạ.

Vân Phỉ Thời mặt không gợn sóng, nhàn nhạt gật đầu: "Bà Lâm khách khí rồi." Anh vậy mà không hề có ý tránh qua chỗ khác, chỉ dùng ánh mắt hờ hững nhìn hai người trước mặt, đợi bà ta nói tiếp.

Lâm Nhuế liếc xéo Lam Vũ, trông mặt ngoài thì bình tĩnh nhưng nội tâm thì đánh trống đùng đùng, bà ta ngượng ngùng cười: "Xem tôi kìa, vội xin lỗi ngài Vân một hồi lại quên giới thiệu!" Bà ta thấy Vân Phỉ Thời vẫn lãnh đạm nhìn mình như cũ, hướng về phía Lam Vũ nói: "Đây là chủ tịch tập đoàn Thịnh Thế, ngài Vân!"

Rồi bà ta lại chuyển hướng sang Vân Phi Thời lần nữa: "Còn đây là ca sĩ nổi tiếng, cô Lam Vũ."

Lam Vũ ưu nhã mỉm cười, nhìn chằm chằm về phía Vân Phỉ Thời trong chốc lát, không có quá mức nhiệt tình cũng không quá mức lơ đãng: "Chào ngài Vân."

Vân Phỉ Thời nhìn cô ta một cái, nhàn nhạt nói: "Ừ."

Hương cam quýt xộc vào mũi anh.

Trước thái độ thờ ơ của Vân Phỉ Thời, Lam Vũ không khỏi cảm thấy xấu hổ, bất giác cười tủm tỉm, lại rụt rè dùng tay che lại, quả xứng với câu "tỳ bà che nửa mặt hoa", từng âm thanh cử chỉ đều rung động lòng người.

Lâm Nhuế đảo mắt qua lại giữa hai người, thấy Lam Vũ tự dựng cất tiếng cười, bà ta hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Lam Vũ ngẩng đầu lên nhìn Vân Phi Thời, nụ cười có chút ngây thơ nghịch ngợm: "Không ngờ thế giới này lại nhỏ như vậy. Chẳng trách vừa rồi em cảm thấy ngài Vân rất quen. Trước đây chúng ta đã từng gặp nhau ở khách sạn Thịnh Thế, không biết ngài Vân có nhớ không?"

Lâm Nhuế bừng tỉnh, không nghĩ là hai người bọn họ còn có mối liên hệ như vậy. Vậy thì cái ý tưởng kia...

Trí nhớ của Vân Phỉ Thời rất tốt. Lúc anh vừa liếc nhìn Lam Vũ một cái đã nhớ ra lần chạm mặt tình cờ trong thang máy khách sạn hôm trước. Vốn dĩ anh không cần nhớ rõ dáng vẻ của một người xa lạ làm gì, nhưng thứ anh lại nhớ kỹ là hương nước hoa cam quýt.

Là mùi hương thuộc về cô gái của anh.

"Có ấn tượng." Vân Phỉ Thời gật đầu nói, giọng điệu không có thêm bất cứ cảm xúc dư thừa nào.

Không đợi Lam Vũ phản ứng, Lâm Duệ đã "thiện giải nhân ý" nói: "Thật không ngờ trước đây hai người đã từng gặp nhau, haha, Hồng Kông quả nhiên rất nhỏ! Duyên phận đúng là thứ không thể nói rõ mà!"

(thiện giải nhân ý: am hiểu lòng người; giỏi đoán ý người.)

Bà ta cố ý không đề cập đến việc Vân Phỉ Thời đã kết hôn. Đều là người trong giới giải trí, so sánh mà nói, Lâm Nhuế càng thích Lam Vũ hơn, người này vừa có danh tiếng vừa có địa vị. Nếu Lam Vũ có thể thành công thu hút sự chú ý của Vân Phỉ Thời, bà ta cần gì phải tốn thời gian công sức đi lấy lòng một con hát không có danh tiếng chứ?

Thử nghĩ mà xem, vợ tương lai của chủ tịch tập đoàn Thịnh Thế là chị em kết nghĩa của bà ta, chẳng khác gì nắm trong tay phần thắng.

Bùi Nam Tiêu bất giác cau mày khi thấy cảnh Lâm Nhuế dẫn theo một người phụ nữ cùng Vân Phỉ Thời vui vẻ trò chuyện, Bùi Hình Khải cũng nhìn thấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!