Edit: huyentrangpcy
Sau khi Lam Vũ gọi vài cuộc điện thoại ở trong phòng, trợ lý đã trở lại. Cô ta vừa chọn quần áo từ trong tủ ra vừa thản nhiên nói, giọng điệu thư thái: "Anh ấy tên gì?"
Trợ lý không nhẹ nhàng như cô ta, ngược lại ủ rũ đáp: "Chị Lam, tôi đi hỏi bộ phận quản lý thì họ nói vị tiên sinh ở phòng xép trên tầng cao nhất kia là khách quý, tin tức về thân phận tuyệt đối không thể tiết lộ. Cho dù lấy mặt mũi của chị ra cũng không chịu nói..."
Lam Vũ cầm quần áo nhìn người trước mặt khoa chân múa tay, thấy mình trong gương thì không khỏi siết chặt giá áo, ngay sau đó lại trở về bình thường, nhàn nhạt nói: "Nếu như vậy thì bỏ đi."
Kỳ thật tin tức về thân phận cũng không quan trọng đến thế. Cô ta đã biết anh ở tầng cao nhất, thời gian còn lại vẫn có rất nhiều cơ hội.
Ngay lúc lòng tin trong Lam Vũ được củng cố thì trợ lý lại mang đến cho cô ta một tin tốt: "Nhưng mà giám đốc nói vị tiên sinh vừa rồi đặt phòng nửa tháng, hôm qua vừa mới vào ở!"
"Thật là..." Cô ta so chiếc váy mình thích với người một chút, rồi mỉm cười hài lòng.
"Đúng rồi, lát nữa tôi sẽ ra ngoài gặp gỡ bạn bè, cô ở đây chờ, nhà thiết kế sẽ đưa lễ phục tham gia yến hội tới đây, cô nhớ cất cho cẩn thận vào."
"Vâng, chị Lam!"
Lần gặp mặt thứ ba đến thật nhanh, ngày hôm sau, Lam Vũ nhìn thấy Vân Phi Thời đang ung dung ở quán cà phê của khách sạn, có một người đàn ông ngồi đối diện, so với vẻ thư thái nhàn nhã của anh, vị tiên sinh kia mặc vest chỉnh tề, nghiêm túc và thận trọng hơn, nhìn dáng vẻ thì hẳn là cấp dưới của anh.
Người nọ lẩm bẩm nói chuyện, anh ngồi ở đó, hai chân khoanh lại. Chiếc quần tây sẫm màu gọn gàng, sáng bóng không có nếp nhăn, mơ hồ phác họa ra đôi chân với tỷ lệ chiều dài hoàn hảo. Thỉnh thoảng, anh nâng ly cà phê lên trước mặt, ánh mắt tập trung ở người đối diện, kiên nhẫn lắng nghe.
Trong quán cà phê, tất cả ánh sáng dường như tập trung ở đó. Khi cô ta bước vào đã nghe thấy nhiều giọng nói khác nhau cảm thán về sự xuất sắc của người đàn ông, khiến cô ta cảm thấy có chút tự hào.
Lam Vũ ngồi ở chỗ cách anh không xa, có thể nghe thấy một chút giọng nói của người đàn ông mặc vest đối diện, nhưng cũng không được đầy đủ, có vẻ liên quan đến công việc.
Không khỏi tự hỏi, anh ấy đang làm gì ở đây?
Công tác sao? Không giống, anh ấy rất nhàn nhã, như một khách du lịch vậy.
Nhưng nếu như thật sự muốn đi nghỉ, tại sao lại ở trong khách sạn nghe báo cáo của cấp dưới chứ?
Cô ta cúi đầu nhấp một ngụm Latte, tận hưởng cảm giác ở cùng một chỗ với anh. Tùy tiện tiến đến bắt chuyện không phải là một biện pháp tốt, cô ta cần kiên nhẫn chờ đợi thời cơ thích hợp nhất để làm quen.
Cởi mở nói: Xin chào, tôi là Lam Vũ, rất vui được làm quen với anh!
Đang cúi đầu thì đột nhiên nghe thấy một âm thanh truyền đến, Lam Vũ đột nhiên ngẩng đầu lên, một người phụ nữ đã đi tới chỗ của anh từ lúc nào.
Từ góc độ của cô ta, dáng người cô gái kia cao gầy, ăn mặc sành điệu, chiếc áo khoác trên người là kiểu mới nhất của một thương hiệu xa xỉ của Italy, giá cả vô cùng đắt đỏ.
Ngay cả giọng nói cũng kiêu ngạo và tự tin.
"Vị tiên sinh này, tôi là Tô Đa Nhi, xin hỏi có thể cho tôi phương thức liên lạc được không? Hy vọng có thể làm bạn với anh!" Tiếng phổ thông không quá chuẩn, xen lẫn một chút giọng Quảng Đông.
Tô Đa Nhi, người nổi tiếng với tài sản ròng hơn trăm triệu.
Ánh mắt Lam Vũ hơi lóe, đặt ly cà phê xuống xem diễn biến tiếp theo.
Bởi vì cách bố trí chỗ ngồi, vị trí Vân Phi Thời đang ngồi tương đối an tĩnh, nhưng giọng nói của Tô Đa Nhi vẫn hơi lộ ra ngoài. Cho dù bây giờ trong quán cà phê không có nhiều người, nhưng động tĩnh ở đây vẫn khiến một ít người chú ý tới.
Người đàn ông nghiêm túc liếc nhìn người nổi tiếng đang tươi cười đầy tự tin, lại nhìn boss ngồi đối diện, lý trí lựa chọn cách trầm mặc.
Vân Phỉ Thời nhấp một ngụm cà phê, anh cũng không thèm liếc mắt nhìn người phụ nữ kiêu ngạo đứng bên cạnh, thời điểm buông ly mới nhàn nhạt nói: "Xin lỗi, không thể."
Nhưng trong giọng nói lại không nghe thấy chút ý vị "Xin lỗi" nào, anh hơi giơ tay, ý bảo người đối diện tiếp tục nói.
Trước khi cấp dưới tiếp tục báo cáo, giọng nói chói tai lại vang lên: "Anh không cần phải cho tôi một câu trả lời ngay lập tức."
Người phụ nữ đặt danh thϊếp lên bàn, vẫn tự tin tươi cười như cũ, hoàn toàn không có chút ngượng ngùng và thất vọng khi bị từ chối: "Đây là danh thϊếp của tôi. Tôi là giám đốc của công ty này. Tôi nghĩ rằng anh không chỉ có vẻ bề ngoài ưu tú, mà bên trong cũng là một người tài hoa, tôi có thể giới thiệu anh với tổng giám đốc của công ty."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!