Chương 35: Tương phùng

Edit: huyentrangpcy

Vào ngày mùng 3 tháng 5, tại cảng Victoria ở Hồng Kông, Vân Phỉ Thời một mình đi vào nhà hàng trên tầng cao nhất của khách sạn Khải Huy để ngắm cảnh.

Đáng lẽ ra đây là thời gian uống trà chiều, nhưng nhà hàng lại không có một bóng người, những người phục vụ lịch sự mặc áo khoác trắng và đen dẫn anh đến một góc khuất có thể nhìn thấy toàn cảnh nhà hàng. Khi đến gần chỗ ngồi, anh đã có thể nhìn thấy những tòa nhà cao tầng trên đảo Hồng Kông.

Trong không khí nồng đậm hương thơm của hồng trà, người đàn ông ngồi trên ghế phía Nam sờ vào chiếc cốc hoa tráng men trắng, đôi môi hình thoi chậm rãi in một dấu ấn kín đáo trên vành cốc.

Cảm nhận được có bước đi về phía mình, người đàn ông không nhanh không chậm buông chiếc cốc xuống, đứng dậy, đồng thời sửa lại cổ tay áo sơ mi. Chiếc áo vest kẻ sọc kết hợp với quần tây tôn lên những đường nét trên cơ thể, ngực và vai rộng, eo hẹp, dáng người thon dài, không thua Vân Phỉ Thời một chút nào.

Anh ta quay đầu lại, lịch sự mỉm cười với khách của mình, ba phần lãnh đạm, ba phần khách khí, ba phần dò xét, còn có một phần ôn hòa không rõ ràng.

Mặt mày văn nhã, công tử khiêm khiêm.

"Vân Phỉ Thời." Anh ta nhàn nhạt nói: "Nghe danh đã lâu!"

"Bùi tiên sinh, rất vui được gặp gỡ."

Thời điểm đối phương âm thầm xem xét mình, Vân Phỉ Thời cũng đánh giá đối phương một chút. Chủ và khách đã yên vị, người phục vụ rót một tách hồng trà có mùi thơm ngào ngạt rồi im lặng lui ra.

Không có ai khác trong nhà hàng.

Bùi Nam Tiêu không mở miệng, Vân Phi Thời cũng thản nhiên ngồi ngay ngắn, nếm thử loại trà cung đình khó tìm.

Im lặng không có nghĩa là xấu hổ, trong không khí cũng chẳng có vẻ giương cung bạt kiếm, yên lặng và thanh thản như không có một bóng người.

Đầu ngón tay Vân Phỉ Thời chạm nhẹ vào mép cốc, từng chút từng chút, lại rất nhịp nhàng, giống như trái tim đang nhẹ nhàng đập, càng giống như đếm ngược tính giờ.

Khi ngón tay anh hạ xuống lần thứ bảy, Bùi Nam Tiêu rốt cuộc cũng mở miệng.

"Mấy năm tới, phiền anh chăm sóc cho em gái tôi rồi."

Không có sự thăng trầm trong giọng điệu, xen lẫn với tất cả sự ấm áp và thân thiết mà một người anh cả có thể biểu đạt ra, và cả sự tiếc nuối khi không thể tự tay bảo vệ.

Vân Phỉ Thời nhẹ nhàng nâng mắt, khi chạm phải đôi mắt ấm áp như có dòng nước chảy qua của anh ta thì khóe môi hơi giật giật một chút, không biết rõ là biểu cảm gì, tự như rõ ràng, lại giống vẻ bất lực: "Bùi tiên sinh đã đề cao Vân mỗ quá rồi."

Anh ta cụp mi xuống, nhìn nước trà nâu đen gợn sóng tỏa ra độ nóng, như trút ra khuôn mặt đang trong sáng cười nhẹ khiến bản thân phải kinh ngạc cả nửa đời người. 

"Tôi bảo vệ cô ấy bốn năm, anh bảo vệ cô ấy mười ba năm. Tôi nên cảm ơn vì anh đã bảo vệ cô ấy mạnh khỏe vô ưu, để cô ấy có thể xuất hiện một cách nguyên vẹn ở trước mặt tôi."

Mới có thể khiến anh liếc mắt một cái, liền bị giam cầm cả đời này.

Một cô gái từ nhỏ đã mất đi sự thân tình trong gia đình, có người thân mà lại dường như chẳng có, thật khó có thể tưởng tượng được đến khi trưởng thành sẽ có lúm đồng tiền như hoa, bộ dáng không chút tì vết. Thật khó có thể tưởng tượng được dưới đáy mắt tinh quang lộng lẫy của cô lại chôn giấu sự cô đơn bụi bặm. Thật khó có thể tưởng tượng... Nếu cô chưa bao giờ nở một nụ cười rực rỡ như thế, anh sẽ bỏ lỡ cô.

Thời gian mười ba năm, nếu không có một Bùi gia cường đại như Khải Phong, sao người con gái thuần khiết không rành thế sự ấy còn được bình an chứ?

Trên đời này có bao nhiêu người hoàn toàn tốt? Một khuôn mặt tuyệt đẹp trời sinh như vậy sao có thể không thèm muốn được chứ?

Cô ấy quanh năm vô ưu, khó tìm được một người thân cận tri kỷ. Cơ mà tất cả mọi người đều không ai dám động vào đóa hoa mẫu đơn sinh trưởng trên núi cao này.

"Anh em Lâm thị đã có những hành động khá thường xuyên dạo gần đây. Hồng Kông là nơi thị phi, loại việc này vốn không nên để cô ấy tham dự vào. Tôi không ngờ rằng chuyến đi này lại khiến Lâm Nhuế có ý đồ với cô ấy. Lần này, cô ấy không nên tới Hồng Kông..." Chớp mắt một cái, Bùi Nam Tiêu họ nhẹ: "Nhưng trong lòng tôi và cha tôi đều muốn nhìn thấy cô ấy lần nữa."

Xem xem công chúa mỹ lệ không tỳ vết của Bùi gia có bộ dáng nào khi trưởng thành.

Những gì báo đài và truyền thông nhìn thấy đều chỉ là khi cô tự vệ, sự chiếu cố âm thầm hàng năm cũng chỉ là ếch ngồi đáy giếng. Bởi vì một lời hứa hẹn, bọn họ chưa từng tận mắt nhìn thấy dáng người duyên dáng và yêu kiều của cô lần nào.

Vân Phỉ Thời không nói gì, kiên nhẫn lắng nghe tâm tư của vị anh cả này, những bí mật mà người ngoài chưa từng biết.

"Tranh chấp giữa Bùi gia và Lâm gia đang nổ ra, cha tôi đang ốc không mang nổi mình ốc, về sau cô ấy chỉ đành làm phiền cậu rồi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!