Edit: huyentrangpcy
Ngày xuất phát đi thành phố điện ảnh, Tùng Hề đi cùng Lạc Trăn, lúc nhìn thấy Vân Phỉ Thời đổi trợ lý bên người, trong đôi mắt sáng cô ấy xẹt qua một tia nhàn nhạt ưu tang......
Vì sao cô lại không có một trợ lý vừa đẹp trai lại giàu có vậy chứ?
Lại nói tiếp lúc Tùng Hề đem trọng tâm chuyển qua chỗ Hàn Chiết, đối với bên Lạc Trăn đã thiếu đi sự quan tâm, dù gì người ta sau lưng có người, thật sự không cần người đại diện nhỏ bé như cô nhọc lòng.
Lúc này đây, theo lời nói của người đại diện đương sự, là bởi vì lâu rồi không sủng ái chính cung nương nương của cô Lạc Trăn, cho nên hôm nay cô mới tới ưu ái Lạc Trăn một phen.
Lạc Trăn: Cũng không cần lắm đâu, cô vẫn là đi độc sủng Hàn Chiết nương nương của cô đi!
Lúc xuống máy bay tới khách sạn đoàn phim, dừng chân dàn xếp tốt rồi, Lạc Trăn mang theo đoàn đội của mình mạo hiểm gió lạnh tháng hai mua thức uống nóng cho cả đoàn để tăng thiện cảm, nhận được một tràng cảm kích của mọi người.
Hôm nay nội dung quay chụp vừa nhìn chính là đại cảnh, Lạc Trăn nhớ rõ, đại cảnh trong phim điện ảnh đặc biệt nhiều, cái gì mà lễ thành thân, phong hậu, tiếp kiến đại tướng chiến thắng trở về, điển lễ phong thiện gì đó. Lại nhìn Phó Thừa Y cùng Trương Lâm đóng vai nam nữ chính một thân lễ phục cực kỳ xứng đôi hoa lệ, phỏng chừng chính là điển lễ phong hậu của Vệ Tử Phu.
Diễn viên quần chúng của đại cảnh tương đối nhiều, Lạc Trăn tới trước đã có chuẩn bị, không đủ thức uống nóng để đưa, dứt khoát lệnh Doanh Doanh đến trung tâm thương mại mua thật nhiều kẹo tới, từng bịch từng bịch mà đưa cho người ta.
Cách lấy lòng người khác như vậy tự nhiên là đạt được rất nhiều khen ngợi, hơn nữa nghe nói ngày đó trên Weibo đều là bài đăng khoe thức uống nóng khoe kẹo, cực kì náo nhiệt, thậm chí còn kinh động đến đoàn phim khác, sôi nổi tuyên bố muốn tới đoàn phim phát đường này ăn xin.
Đoàn phim phát đường: Vẫn là đừng tới nha, đến lúc đó chỉ sợ ăn không phải đường, mà là cẩu lương! Trong lòng bảo bối khổ, nhưng bảo bối không nói!
Nhìn trợ lý Trương Lâm cầm mấy ly trà sữa đi đến cho Trương Lâm cùng nhân viên công tác bên người cô ta, Doanh Doanh bên cạnh Lạc Trăn không vui mà nhăn mũi: "Cô ta cố ý hãm hại chị Trăn còn bôi đen chị Trăn, thế mà còn không biết xấu hổ uống trà sữa chị Trần mua nữa!"
Lạc Trăn còn chưa nói lời nào, Tùng Hề liền trừng mắt nhìn Doanh Doanh: "Đừng nói chuyện lung tung, việc này không có chứng cứ không nên tùy tiện nói ra ngoài miệng, người nói vô tâm người nghe cố ý, nếu bị người khác nghe thấy truyền ra ngoài, mới thật sự bôi đen Lạc Trăn!"
Doanh Doanh thè lưỡi, làm động tác kéo khóa miệng lên, cúi đầu uống trà sữa của mình.
Lạc Trăn tán thưởng mà nhìn Tùng Hề: "Bảo bối, cô trưởng thành rồi!"
Tùng Hề ha hả cười: "Cút xéo! Bà đây lớn hơn cô một tuổi được không!" Sau đó đè thấp thanh âm nói: "Kỳ thật tôi cũng cảm thấy cô ta rất không biết xấu ho!"
Doanh Doanh ngẩng đầu liếc Tùng Hề một cái, không nói lời nào, nhưng ánh mắt kia rõ ràng là đang nói: em nói không sai đi không sai đi không sai đi!
Qua một lát, Tùng Hề lại thò qua: "Nói...... Cô cùng Vân nam thần đều đã có giấy đăng ký kết hôn, khi nào cử hành hôn lễ? Còn có ảnh cưới cũng nên chụp đi! Chậc chậc chậc, người có tiền giống mấy người, ảnh cưới ít nhất đi đến hải đảo Hy Lạp hay tranh viên hoa oải hương của Pháp hoặc lâu đài cổ Anh quốc đúng không?"
Cô vuốt cằm tự hỏi, tiếp tục nói: "Quay xong sau đó có một đại diện quảng cáo son môi muốn ký thêm một năm, còn phải đi chụp bìa tạp chí tháng tư , à đúng rồi, chuyện tạp chí mời cô làm nữ thần tháng tư, cô có biết không?"
Lạc Trăn ngây thơ lắc đầu, Tùng Hề mặt không có biểu tình gật đầu: "Vậy được, hiện tại cô biết rồi đó. Sau tháng tư cô sẽ bận thế nữa, cô nhìn xem, hai người còn muốn khi nào chụp ảnh cưới khi nào cử hành hôn lễ khi nào tuần trăng mật đây?"
Lạc Trăn sờ sờ trán Tùng Hề: "Cô sao lại nhọc lòng tôi khi nào cử hành hôn lễ khi nào có tuần trăng mật chứ?"
Tùng Hề: "Bởi vì chồng cô quản cô thì tôi liền không cần phải xen vào việc của cô nữa, tiền lương thì tôi cứ nhận vậy thôi!"
Lạc Trăn: "....." Nhưng mà cô cũng không có quản đến tôi!
Tùng Hề than nhẹ một tiếng, lời nói thẩm thía: "Trăn nè! Cô ngẫm lại hôn lễ của những kẻ có tiền đi, có bao nhiêu người giàu đến dự, nếu có thể trong hôn lễ của cô thuận tiện giải quyết chuyện cả đời của tôi, đây chính là việc công đức đó!"
"Người xưa có câu, trước lập nghiệp sau thành gia!" Lạc Trăn từ trên xuống dưới quét quét Tùng Hề, vẻ mặt ghét bỏ: "Cô nhìn cô đi, sự nghiệp cũng chưa có đã nghĩ đến thành gia! Chậc chậc chậc......"
Tuy tôi đọc ít sách nhưng cô đừng gạt tôi, người xưa thật sự nói là trước lập nghiệp sau thành gia sao? Chẳng lẽ không phải ngược lại à??!
Cuối cùng, Tùng Hề như cũ không thể biết được thời điểm Lạc Trăn tổ chức hôn lễ, bởi vì.....
Nữ chính của chúng ta đã nói như thế này: "Tôi đang bận làm việc kiếm tiền nuôi gia đình, nào biết cái gì đâu! Nam thần nói hết thảy giao cho anh ấy là được, bảo tôi an tâm chờ là được! Cô cũng biết là, nhà của chúng tôi thì tôi chủ ngoại, anh ấy chủ nội, loại việc nhỏ này, không cần tôi nhọc lòng đâu!"
Nghe xong lời này Tùng Hề rất muốn ở sau lưng Lạc Trăn buộc một chùm pháo nổ, sau đó đốt nó, đưa cái con nữ thần thần kinh này bay lên trời......
Không! Nó đã ở trên trời rồi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!