Chương 30: Sính lễ

Edit: huyentrangpcy

"Ra ngoài cũng không cần tiêu tiền, đã có người lo mọi thứ từ trong ra ngoài. Lạc Trăn, kiếp trước chị cứu cả vũ trụ đúng không, mau kể đầu đuôi rõ ràng nghe xem nào!"

Lạc Trăn suýt chút nữa choáng váng đầu, dùng sức thoát khỏi móng vuốt, xoa xoa bả vai, nói một câu đầy thấm thía: "Đời nó định sẵn vậy rồi, hâm mộ làm chi!"

"Aaa em cũng muốn yêu đương, em cũng muốn có bạn trai yêu thương chiều chuộng!"

Lạc Trăn nghiêm túc suy nghĩ về yêu cầu của Vưu Sam, cuối cùng trả lời: "Em đổi nguyện vọng khác được không?"

Vưu Sam: "..." Em muốn đánh người!

Hồi cô ra ngoài tập luyện, Đoạn Huyên đã chủ động tới chào hỏi. Cậu ta so với nửa năm trước có vẻ ổn trọng hơn nhiều. Có thể là do đến thiết lập công ty đưa ra nên dần mất đi cái khí chất ngây ngô ban đầu, tính tình có vẻ trầm xuống không ít.

Hai người cũng không nói nhiều, chào hỏi qua lại xong liền dựa theo sự sắp xếp của đạo diễn mà bắt đầu luyện tập.

Đến khi chương trình bắt đầu ghi hình, Thẩm Nam Nam mới khoan thai đến muộn.

Bầu không khí lần gặp mặt này giữa cô ta và Lạc Trăn... khá là xấu hổ. Đầu tiên không nói đến việc cô ta từng chủ động tiếp cận ông chồng của Lạc Trăn

- người đã cùng cô yêu đương mấy năm và mới lãnh chứng gần đây, chỉ riêng việc cô ta mơ hồ có ý muốn "thọc gậy bánh xe" trong bữa tối tư nhân của Hoa Ngu rồi bị bắt tại trận, quả thật là xấu hổ đến không thể xấu hổ hơn được nữa!

(thọc gậy bánh xe: một hành vi phá hoại, nhưng không phải là phá cho hư hỏng một vật cụ thể mà là gây cản trở sự phát triển tốt đẹp trong việc của người khác.)

Sau khi gặp mặt, hai người cũng chỉ là chào hỏi một câu

đơn giản rồi cũng chả làm gì đụng chạm nhau nữa. Không biết có phải là do có người chào hỏi trước rồi hay không mà ê

-kíp đạo diễn không sắp xếp hai người tương tác nhiều để tránh ngượng ngùng. Chỉ cần lúc phát sóng, thời điểm mọi người tám chuyện với nhau thì hai người tỏ ra thân thiện gần gũi là được. Điều này đối với diễn viên mà nói thì không hề gì cả.

Buổi ghi hình suôn sẻ hoàn thành. Sau đó, tự dưng Thẩm Nam Nam đề nghị mời cả đoàn làm phim và tổ chương trình dùng bữa, lấy lý do là muốn xin lỗi vì việc hôm nay cô ta đã vắng mặt trong buổi tổng duyệt. Mọi người đều vui vẻ đồng ý. Vốn Lạc Trăn không muốn đi, nhưng Vưu Sam lại nói: "Đi đi mà, chị không đi thì em có một mình cũng không muốn đi. Đến lúc đó, cả đoàn làm phim chỉ có một "nữ chính" xuất hiện, bị người ta chụp lại không biết truyền ra ngoài thành cái dạng gì." Cô chỉ đành phải đồng ý.

Thẩm Nam Nam hào phóng đặt phòng tại một nhà hàng buffet hải sản rất nổi tiếng ở Lan Hải.

Sau khi kết thúc bữa ăn trong hòa bình, Lạc Trăn cũng không thèm gọi người đến đón nữa, mặt dày đi ké xe bảo mẫu của Vưu Sam về nhà.

Khi cô về đến chung cư, Vân Phỉ Thời không có ở nhà. Tối nay anh phải tham gia buổi liên hoan thương nghiệp, không thể về sớm được. Lạc Trăn tự mình vệ sinh tắm rửa xong liền vô cùng mệt mỏi. Cô nằm ườn trên giường sofa trong phòng khách đợi anh, cuộn mình vào trong đống chăn gối mềm mại. Nhiệt độ điều hòa vừa phải, sô pha êm ái, cô bất giác mơ màng mà ngủ quên mất.

Đến khi cô tỉnh dậy, căn phòng tối om, chỉ còn ánh sáng yếu ớt hắt ra từ những kẽ hở trên tấm rèm nơi cửa sổ sát đất. Nhưng không hiểu sao cô có cảm giác khang khác với lúc trước khi cô chìm vào giấc ngủ đêm qua. Lúc này cô đang nằm trên giường trong phòng ngủ, còn có một luồng hơi ấm từ sau lưng truyền tới, có người đang vòng tay qua ôm eo cô. Kết hợp mấy điều này lại với nhau liền tạo thành một tổng thể hoàn chỉnh.

Cô để mình thoải mái xoay người vùi vào trong vòng tay ấm áp, gần đến mức không còn kẽ hở, hưởng thụ hơi thở độc đáo và nhiệt độ cơ thể quen thuộc của người đàn ông trước mặt.

Đột nhiên, một giọng nói trầm thấp gợi cảm phát ra trên đỉnh đầu cô: "Dậy rồi à?" Mang theo sự lười biếng khản đặc lúc mới thức dậy.

Cô trở mình, trực tiếp lăn vào trong vòng tay của anh: "Anh về lâu chưa?"

"Khoảng mười hai giờ." Anh ôm chặt người kia vào lòng: "Nằm nghỉ chút nữa đi, buổi chiều cùng anh đến nơi này.

"Được." Lạc Trăn ngoan ngoãn ôm lấy lồng ngực rộng lớn này. Mùi hương cơ thể quen thuộc theo hơi thở len vào mũi, mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác lưu luyến.

Lạc Trăn không buồn ngủ, dính vào lòng người đàn ông không nhúc nhích, cứ nằm vậy mà ngây người.

Một lúc sau, Vân Phỉ Thời nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Lạc Trăn một cách nhịp nhàng, Lạc Trăn biết rằng anh đã tỉnh hẳn rồi: "Em không có quấy rầy anh đâu đấy!"

Anh không nói tiếng nào, dùng tay còn lại vòng qua cần cổ thon dài trắng nõn như sứ, luồn vào trong mái tóc, khống chế đầu của thiếu nữ trên tay mình rồi cúi người phủ xuống...

Đồng hồ trên tường điểm chín giờ rưỡi, gió sóng trong phòng ngủ mới dần dần giảm xuống, phảng phất một hương thơm ngào ngạt triền miên mãi không tiêu tan, mang đến cảm giác kiều diễm khiến người khác đỏ mặt tim đập.

Lạc Trăn yếu ớt nằm trong lòng Vân Phi Thời, cho đến khi hô hấp của cô dần bình ổn lại, trên mặt vẫn còn nét ửng hồng chưa tan. Giọng cô vừa trầm vừa nhẹ: "Em đột nhiên phát hiện, hai đứa mình đã đăng ký kết hôn rồi, nhưng còn chưa có ra mắt bố mẹ hai bên đâu đó!" Khi cô nhắc tới hai chữ "cha mẹ", giữa hàng lông mày thoáng hiện lên một tia ảm đạm, nhưng rất nhanh liền biến mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!