Chương 28: Phim trường

Edit: huyentrangpcy

Lạc Trăn không nghĩ đến sẽ gặp lại Sandy ở trường quay , hơn nữa còn là Sandy cùng Lưu Giai Dĩnh xuất hiện cùng một lúc.

Lưu Giai Dĩnh người này đã quá lâu không xuất hiện, đại khái là mọi người đã quên còn có nhân vật như này, ban đầu khi thử vai nữ số hai của , đối với Lạc Trăn rất là kiêu ngạo khinh thường, nhưng cuối cùng vẫn bị trượt. Bây giờ xuất hiện ở tổ kịch, tám phần là nhìn trúng vai khác.

Vai Trần A Kiều mà Lạc Trăn diễn trong phim cơ bản là bộ dáng động vật giống cái uy phong tám hướng không ai bì nổi, cho nên có thể xuất hiện cùng một phân cảnh với cô ngoại trừ công chúa Quán Đào cô ruột của Hán Vũ Đế, chính là Vệ Tử Phu, mấy diễn viên nữ khác hầu như không có cảnh đối diễn với cô.

Trinh thám Oánh Oánh lúc này đã có có đất để diễn, đứng cạnh Lạc Trăn tận tâm tận trách giải thích với cô: "Nhân vật mà Lưu Giai Dĩnh diễn là một cơ thϊếp của Hán Vũ Đế, cảnh diễn không nhiều, cô ta là con gái của lão tổng truyền thông Giai Nhuận, người mà công ty nâng đỡ! Trước đây còn tranh vai nữ số hai với chị Trần, nhưng tôi nghe nói diễn xuất quá tệ, đạo diễn không hề để ý đến cô ta, Giai Nhuận đầu tư không ít tiền mới nhét được cô ta vào, nhưng vẫn chỉ là một vai không có lời kịch......

"Còn về Sandy à, hình như nói là không biết lý do gì sau khi rời khỏi Hoa Ngu, vốn phải là miếng bánh ngon trăm người tranh giành nhưng lại chẳng có mấy nhà dám ném cành ôliu, cuối cùng được lão tổng Giai Nhuận dùng số tiền lớn mời về, bây giờ chắc là được mời về hầu hạ cô tiểu thư này......."

Oánh Oánh lải nhải không ngừng phổ cập cho Lạc Trăn, Lạc Trăn chỉ quét mắt qua bên đấy mấy cái, không có biểu tình gì, thu ánh mắt về tiếp tục xem kịch bản.

Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, có đôi khi ta không muốn phạm người, người lại cứ thích phạm ta.

Lưu Giai Dĩnh chính là một tài năng xuất chúng trong đó.

Khi cô ta đến đã chào hỏi đạo diễn trước, Trương Quân sắc mặt lạnh nhạt, đáp mấy câu đã cho xong chuyện.

Sau đó ánh mắt Lưu Giai Dĩnh nhắm thẳng về Phó Thừa Y, cho dù Phó Thừa Y ngay cả gương mặt tươi cười cũng không cho cô ta, cô ta lấy lòng cả buổi cũng cảm thấy không thú vị, nhìn bốn phía đều là diễn viên kỳ cựu, nếu không thì chính là mấy diễn viên nhỏ không thủ vị, chỉ có Lạc Trăn có thể chọc một chút, thế là quyết đoán di chuyển mục tiêu.

"Xin chào!" Vừa đi đến, Lưu Giai Dĩnh đã "thân thiện" giơ tay về phía Lạc Trăn, Lạc Trăn ngồi trên ghế gập không động đậy, chỉ giơ tay lễ phép bắt tay cô ta sau đó liền lập tức buông ra.

Lưu Giai Dĩnh cũng không tức giận, ngồi xuống chiếc ghế gập bên cạnh Lạc Trăn, hơi nghiêng người vào sát cô, làm ra bộ dáng rất thân thiết, trên mặt mang nụ cười vui vẻ nhỏ giọng nói: "Cô ngủ với mấy người mới vào được tổ phim vậy?"

Sắc mặt Lạc Trăn lập tức lạnh xuống, ngay cả Oánh Oánh bên cạnh cũng một mặt kinh ngạc không thôi, vãi chưởng đây đúng là tìm đường chết mà!

Lạc Trăn đỡ cằm cười với Lưu Giai Dĩnh, nụ cười vô cùng dịu dàng, "Cô đoán xem!" hỏi vặn lại xong lại cảm thấy chưa đủ, thế là tiếp tục cười nói: "Tôi còn có thể ngủ thêm nữa đó, ngủ đến đuổi cô ra khỏi đoàn phim luôn đó!"

Hihihihi, hay là cô về ngủ một tối với nam thần, mua luôn cả đoàn phim thì sao nhỉ!

Lưu Giai Văn không chọc được Lạc Trăn ngược lại cô vân đạm phong khinh còn có tâm tình cùng mình đấu mồm, có chút không vui, người trẻ tuổi, cái gì cũng thích viết lên mặt, lập tức trừng mắt, "Cô có bản lĩnh này không?"

"Không bằng chúng ta thử xem?" Lạc Trăn phát hiện bản thân càng ngày càng to gan rồi, trước đây cứ cho là gặp phải mấy người cố ý bới móc, cho dù địa vị dù lớn hay nhỏ, cô đều chỉ cười cho qua không thèm để ý, giờ đây thì sao, trước mặt Lưu Giai Dĩnh vậy mà có thể không màng hậu quả phản bác đối đầu.

Chậc chậc chậc, bị nam thần nuôi hư rồi mà!

"Giai Dĩnh, đi thử trang phục đi!" Sandy lúc này đi qua nhìn Lạc Trăn một cái, liền đem lời muốn nói của Lưu Giai Dĩnh ngăn lại, Lưu Giai Dĩnh hậm hực chừng Lạc Trăn một cái, dẫn theo tiểu trợ lý vâng vâng dạ dạ đi phòng thử trang phục.

Sandy lại không rời đi theo.

Cô ta đánh giá Lạc Trăn từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt có chút khắc nghiệt thậm chí vô lễ, ngữ khí cũng rất nghiền ngẫm, "Bây giờ đúng thật là có chút bộ dáng của diễn viên rồi đó."

Lạc Trăn không muốn nói chuyện cùng Sandy lắm, sự nghiêm khắc cay nghiệt của cô ta trước đây cô có thể bỏ qua, loại nghiêm khắc đó cũng là một chuyện tốt, nhưng sau này, Lạc Trăn quả thực không hiểu, bản thân cùng Sandy cuối cùng đã có thù hận gì mà cần cô ta bỏ nhiều sức lực như vậy để chỉnh cô.

Đúng vậy, chỉnh cô, hắt nước bẩn trước đây, vậy mà lại là kiệt tác của vị quản lý tiền nhiệm này.

Sau khi Vân Phỉ Thời điều tra ra kết quả đã lập tức nói chuyện này với Hạ Phùng Trạch, Hạ Phùng Trạch đã đuổi việc Sandy, nhưng nhìn tình cảm nhiều năm Sandy đã hy sinh không ít tâm huyết cho Hoa Ngu, anh ta giữ lại mặt mũi cho cô ta, đê cô ta chủ động nộp đơn từ chức.

Hạ Phùng Trạch trọng tình nghĩa không muốn làm quá quyết tuyệt, cho dù người Sandy chọc phải là Lạc Trăn, là người trên đầu quả tim của Vân Phỉ Thời, dưới sự gây áp lực của Vân Phỉ Thời, người đứng đầu trong giới cũng không thể không chịu thua, không dám nhận Sandy nữa. Riêng Giai Nhuận ra bài không theo lẽ thường, danh tiếng ở trong giới vẫn không ra gì, tự làm theo ý mình, đem cục vàng sắp phai màu này đào qua, cũng không biết còn có thể để cô ta phát sáng được bao lâu.

Lạc Trăn không hề muốn nhiều lời cùng Sandy, không muốn làm như không có chuyện gì cười nói hàn huyện với cô ta, càng không muốn đối đầu với cô ta trước mặt nhiều người như vậy, nhưng Sandy đứng im giống như bị đóng đinh trên đất vậy, đứng đó nhìn chằm chằm Lạc Trăn không động đậy.

Loại thời khắc này, đại ảnh đế mà Vân Phỉ Thời tự mình dặn dò không thể không lên sân khấu nữa, anh ta kéo theo một bộ trang phục diễn nặng nề đi qua, nhìn cũng không nhìn Sandy mà chỉ mang vẻ mặt ôn hòa nhìn Lạc Trăn, "Lạc Trăn, chúng ta cùng đối diễn đi."

Lạc Trăn biết nghe lời phải quay người đi theo ảnh để đối diễn.

Mặc dù chuyện phát sinh bên này làm một số người nghiêng mắt, nhưng giọng nói của hai người không lớn cho nên cũng không nghe được gì, nếu không ngày mai đầu đề trang giải trí chính là "Quản lý cũ soi mói Lạc Trăn, ảnh đế anh hùng cứu mỹ nhân" rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!