Edit: huyentrangpcy
Đây là lần thứ hai Thẩm Nam Nam tiếp xúc gần với Vân Phỉ Thời.
Lúc đó, cô ta mới rời khỏi phòng tiệc để đi vào phòng rửa tay. Phòng rửa tay của phòng tiệc sang trọng này được trang hoàng thiết bị thật sự là xa xỉ, mỗi buồng được cách thành phòng riêng, trang thiết bị mỗi một buồng đều có đủ, diện tích so với một phòng nhỏ mấy chục mét vuông mà người bình thường phải phấn đấu mười năm mới có thể mua được năm sáu phần còn muốn lớn hơn rất nhiều.
Cô ta chậm rãi mà trang điểm lại, thời điểm sửa sang tốt mới mở cửa đi ra, đúng lúc nhìn thấy Vân Phỉ Thời đứng trước cửa sổ sát đất ngoài hành lang đang quay đầu lại.
Có lẽ anh đang đợi người, cho nên khi nghe thấy tiếng mở cửa ngay lập tức quay đầu lại nhìn, nhưng mà cô ta cũng không phải người anh đang đợi.
Anh quay đầu nhìn cô ta một cái, ngay cả một giây dư thừa cũng không chịu nhìn tiếp, thậm chí phép lịch sự cơ bản nhất là gật đầu chào hỏi cũng không có, đã quay đi.
Thẩm Nam Nam nắm chặt ngón tay khiến đầu ngón tay đều trở nên trắng bệch, giờ phút này tim cô ta đập giống như lần đầu tiên bước vào cái giới này, vừa hồi hộp, vừa mờ mịt, càng nhiều hơn, là chờ mong.
Vì thế cô ta bước vài bước tiến về phía thân ảnh cao ngất bên cửa sổ kia, cùng với nụ cười mỉm đầy mong đợi.
"Vân tiên sinh, lại gặp nhau rồi!"
Vân Phỉ Thời rốt cuộc quay đầu nhìn lại lần nữa, nhanh chóng liếc mắt đánh giá cô ta một lượt, lạnh nhạt mà nhíu mày, Thẩm Nam Nam thấy thế thì biết anh đã quên lần gặp gỡ ngắn ngủi trước đó, cho nên rất nhanh mà nói tiếp: "Ngài quý nhân hay quên khả năng không nhớ rõ chuyện này, vào tháng 5, ở chuyến bay từ Mỹ về Hong Kong chúng ta đã một lần gặp mặt ở trên máy bay....
Cô ta che miệng cười, trên mặt nổi lên nhàn nhạt đỏ ửng, "Tôi vẫn còn nhớ rõ ký ức ngày đó..."
Trên mặt Vân Phỉ Thời cũng không có biểu cảm dư thừa, anh ngay cả một chút thời gian để nhớ lại cũng không có, lạnh lùng nói: "Không nhớ rõ."
Tiếng mở cửa lần thứ hai vang lên, Vân Phỉ Thời nhìn lướt qua Thẩm Nam Nam, thấy Lạc Trăn từ một cánh cửa khác đi ra, ánh mắt lạnh lùng tăng thêm độ ấm, anh vòng qua người phụ nữ trước mặt, đi thẳng về phía Lạc Trăn, vừa đi còn vừa hỏi: "Được rồi?"
Lạc Trăn nhăn lại đôi mày thanh tú, "Váy quá dài, không quá thuận tiện, chuẩn bị rất lâu!" Giọng điệu làm nũng thân mật khiến cho Vân Phỉ Thời vô cùng hưởng thụ, khóe miệng anh cong lên, đầu ngón tay nhéo nhéo khuôn mặt mềm mại kia, lại nhận lấy một cái nhìn hung ác của cô gái nhỏ này.
Hành động thân mật không coi ai ra gì này khiến cho sắc mặt Thẩm Nam Nam càng thêm không tốt, cô ta cả người cứng ngắc không biết làm thế nào.
Đúng lúc này Lạc Trăn phát hiện ra cô ta, một phen vỗ tay của Vân Phỉ Thời xuống, liếc mắt mà trừng anh một cái, sau đó lộ ra một nụ cười nhàn nhạt với Thẩm Nam Nam, "Chị Thẩm."
Thẩm Nam Nam cười cười miễn cưỡng, khóe mắt nhìn lướt nhanh qua mặt Vân Phỉ Thời, anh vẫn là hợp với bộ dáng cao ngạo trầm tĩnh, trong lòng có chút không cam chịu, cũng có chút xấu hổ, nhưng cũng không dám biểu hiện ra ngoài, gật đầu có lệ với Lạc Trăn, "Tôi đi trước, hai người tự nhiên."
Liền xoay người rời đi.
Cho đến khi bóng dáng yểu điệu kia cách khá xa rồi dần dần biến mất, Lạc Trăn mới tiếp tục bày ra một bộ dáng "Thiên là vương tập thể là vương nhị" với Vân Phỉ Thời rồi chất vấn: "Hai người nói cái gì?"
Vân Phỉ Thời hôn xuống miệng nhỏ đang trề ra kia, thành thật trả lời: "Cô ta muốn nói chuyện lần đầu gặp mặt với anh, anh nói anh không nhớ rõ."
"Thật sự sao?" Mặt nghiêm túc.
"Thật sự." Vẻ mặt chân thành.
Lần này Lạc Trăn coi như vừa lòng, vỗ vỗ mặt của anh, "Thật ngoan ~"
"Khen thưởng?"
Lạc Trăn suy tư vài giây, tiến đến nói mấy câu bên tai Vân Phỉ Thời, độ cong khóe môi trên khuôn mặt được chạm khắc tinh xảo từ từ tăng thêm, đợi cô nói xong, trong mắt anh đã tràn ngập ra ý cười, "Được".
*****
Vào giữa tháng một, Lạc Trăn chính thức tiến vào đoàn phim ((Hán Vũ Kỷ)) .
Xem tên đoán nghĩa, đây là một bộ phim đề tài lịch sử, chính là nói về truyền kỳ của vị hoàng đế nổi tiếng nhất thời Tây Hán Hán Vũ Đế khi còn sống, nhưng mà cả đời của hắn quá dài, truyền thuyết quá nhiều, phim lại giới hạn độ dài, cho nên chỉ lấy trong đó những diễn biến có tính đại diện tương đối với những việc đã trải qua, nhưng là lại khác biệt với kể chuyện xưa thông thường, biên kịch đặt nhiều góc độ hơn ở thế giới nội tâm Hán Vũ Đế.
Khi hắn còn là thiếu niên non nớt, khi hắn lên ngôi hoàng đế, khi hắn thống trị thiên hạ, những chuyện cũ này đều được sử sách ghi chép rõ ràng chính xác mà ở giây phút ngồi tại vị trí hoàng để nghìn đời kia, trong lòng hắn đang suy nghĩ cái gì?
Phó Thừa Y chắc chắn đảm nhận nhân vật Hán Vũ Đế, mà cả đời Hán Vũ Đế không thể rời bỏ những tướng lĩnh giỏi những công thần vang danh sử sách, đa số vai phụ bên cạnh Hán Vũ Đế đều là những danh tướng lương thần đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!