Chương 25: Công khai

Edit: huyentrangpcy

Theo như mắt thường nhìn thấy, dưới ánh đèn không có gì ngoài hai màu đỏ và trắng cả.

Xuyên suốt căn phòng, từ hành lang đến phòng khách, thảm, cầu thang, tủ sách, kệ trưng đồ quý và bàn trà, tất cả đều được điểm xuyến vô cùng đẹp mắt bằng hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng. Chúng đỏ như lửa, trắng như lông vũ, không chỉ diễm lệ đến chói mắt mà còn thanh cao đến tột cùng.

Hành lang dưới chân cô được xếp thành một hình trái tim bằng những đóa hoa hồng trắng và đỏ.

Dưới chân cô vẫn còn sót lại vài cánh hoa mỏng, trắng đỏ đan xen, vừa lộng lẫy lại vừa thuần khiết.

Không có cô gái nào lại không thích hoa, cũng không có cô gái nào lại không thích khung cảnh một biển hoa chỉ thuộc về riêng mình, và cũng không có cô gái nào lại không thích một người đàn ông, một người đàn ông cô ấy yêu sâu sắc mang đến cho cô ấy khung cảnh độc nhất vô nhị này.

Hai vai anh trầm xuống, đầu dựa vào cô, giọng nói trầm thấp dễ nghe: "Sinh nhật vui vẻ, bà Vân."

Lạc Trăn ngây người, mất một lúc mới tìm lại được giọng nói của mình: "... Làm tôi còn tưởng đây là một lời cầu hôn nữa chứ!"

Kết quả là người nào đó cũng đâu có quỳ xuống, nhẫn cầu hôn cũng không có, cứ thế cầu hôn mà cô còn ngu ngơ đồng ý, rồi bị lừa đi lãnh chứng.

Kết quả là lúc vừa mới nhìn thấy những bông hồng này, cô đã thật sự cho rằng... đây chắc chắn là do lương tâm của ông chồng nào đó phát hiện cần bổ sung một buổi cầu hôn!

Chà, dù gì thì với ông chồng nam thần đẹp trai nóng bỏng thế này, muốn thế nào cũng được ~

Khi Lạc Trăn định nói lời cảm ơn rồi tặng cho đối phương một nụ hôn, bỗng dưng có hai cánh tay vòng qua hai bên ôm lấy cả người cô, đồng thời mở hộp nhung trên tay ra.

Một chiếc nhẫn kim cương màu hồng tinh xảo xuất hiện trước mắt cô.

Chà, điều ước của cô thành hiện thực rồi nè.

Tuy nhiên, cô không thể tránh khỏi cố tỏ ra ngạo kiều*: "Hừ, giấy kết hôn cũng lấy rồi, còn bày đặt làm cái trò này!"

(*Ngạo kiều: ngoài mặt thì tỏ vẻ lạnh lùng, ương bướng nhưng bên trong là kiểu người ôn nhu dịu dàng, có phần ngại ngùng, xấu hổ.)

Người phía sau lưng nhúc nhích, hơi thở mỏng manh phả vào cổ cô, khiến nơi đó vừa ngứa vừa tê, cả người có chút cứng ngắc.

Vân Phỉ Thời liếc mắt nhìn, thì thào nói: "Lạc Trăn."

"Được!" Sau khi đáp lại theo bản năng, Lạc Trăn cảm thấy xấu hổ chết đi được, nam thần vậy mà lại dọa cô! "E hèm, làm gì vậy?"

"Giấy kết hôn cũng lấy rồi, giờ lại không đồng ý, có ích gì đâu?"

Hừ hừ! Lại còn dám uy hϊếp cô!

Lạc Trăn kiên cường... duỗi ngón tay ra, ngạo kiều ra lệnh cho ngài Vân đeo nhẫn cho mình.

Ngay cả phòng ngủ cũng trải đầy hoa hồng trắng và đỏ, hơn nữa trên giường cũng có. Lạc Trăn không thể tưởng tượng nổi người đàn ông lãnh đạm bình tĩnh trước mặt mình sao lại có thể bày trí nơi này thành ra hiện trạng như giờ.

Khi anh cho người làm những điều này, không biết biểu cảm của những người đó sẽ như thế nào ta?

Nằm trên chiếc giường rộng lớn, Lạc Trăn ném một ít cánh hoa lên cao, rồi nhìn từng mảng trắng đỏ đan xen từ từ rơi xuống, rơi trên nụ cười lúm đồng tiền lộng lẫy của cô, rơi đầy trên cổ, trên ngực của cô, trông như một trái tim đang nổi lên vậy.

Từng khớp xương rõ ràng nơi bàn tay mềm mại ấm áp nhẹ lướt qua một cánh hoa trên mi mắt cô, anh nở một nụ cười dịu dàng: "Em đang nghĩ gì vậy?"

Cô vòng tay qua cổ anh, để da thịt hai người dán sát vào nhau, chặt chẽ, thân mật, như thể trời sinh lớn lên cùng nhau.

"Trương Ái Linh nói: có lẽ trong đời mỗi một người đàn ông đều từng có hai người phụ nữ như thế này, ít nhất phải có hai người, một người là hoa hồng đỏ, một người là hoa hồng trắng. Nếu người đàn ông đó kết hôn với hoa hồng đỏ, sau này đóa hồng đỏ ấy sẽ trở thành vết máu muỗi, còn hoa hồng trắng sẽ trở thành ánh trăng sáng đầu giường. Còn nếu người đàn ông đó kết hôn với hoa hồng trắng, sau này đóa hồng trắng ấy sẽ trở thành hạt cơm dính trên áo, còn hoa hồng đỏ sẽ trở thành nốt ruồi son trên ngực."

Lạc Trăn nhìn chằm chằm vào anh, hai mắt nóng rực: "Em đang nghĩ... rốt cuộc em sẽ trở thành hạt cơm hay là vết máu muỗi đây..."

Vân Phỉ Thời khẽ mỉm cười, dùng đầu ngón tay lướt qua thái dương cô, phải đi những cánh hoa lộng lẫy trên đó: "Có lẽ, sau này sẽ biết..." Anh cúi người, lấp kín đôi môi đỏ như son kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!