Chương 23: Kết hôn

Edit: huyentrangpcy

Lạc Trăn cuối cùng vẫn mặc bộ lễ phục dạ hội của nhãn hiệu mới nổi kia tham gia buổi họp thường niên ở Hoa Ngu, đến cả Vân Phỉ Thời cũng vì cô mà chuẩn bị, trước buổi tiệc tối tư nhân thì giúp cô thay.

Lúc đến phòng thay đồ, Tùng Hề nói cho cô một chuyện.

"Sandy nghỉ việc rồi."

Trong phòng ngoài cô, Tùng Hề cùng với trợ lý Oánh Oánh thì không còn ai khác. Là nhà thiết kế cùng trợ lý giúp Lạc Trăn điều chỉnh lễ phục.

Nói không kinh ngạc chính là nói dối, Lạc Trăn lập tức hỏi lại: "Sao lại thế được?"

Sandy chính là tay lão làng của Hoa Ngu, tên tuổi trụ cột của Hoa Ngu cho đến bây giờ một nửa đều là nhờ cô ta mà có, Hạ Phùng Trạch từ trước đến nay đều hào phóng, đãi ngộ của công ty với người mới cũng không tồi, càng không nói đến nguyên lão công thần như cô ta, sao bỗng nhiên lại nghỉ việc cơ chứ? Trước đó cũng không có bất hòa gì a!

Hơn nữa công ty để Sandy rời đi chính là để mất đi rất nhiều tài nguyên, chẳng lẽ không nghĩ cho con đường phát triển sau này sao?

Tùng Hề kín như bưng mà lắc đầu, không nói thêm gì nữa. Lạc Trăn biết dù sao cũng vẫn đang có người ngoài ở đây, cô ấy cũng khó mà nói trắng ra cho được. Lạc Trăn an tâm thử lễ phục, lại tính toán, suy nghĩ một chút.

Bộ lễ phục lấy màu ren đen làm chủ đạo, cổ tròn, tay dài tôn lên đường cong phần nửa trên cơ thể, lớp lót màu da dài từ ngực xuống đùi, bên ngoài được phủ ren đen dài tan trong nước. Phần ren được trang trí bằng những họa tiết thêu hạt cổ điển, đơn giản mà sang trọng, thanh thoát lại gợi cảm.

Lộ nhiều không bằng lộ ít, thoắt ẩn thoắt hiện như này là thích hợp nhất.

Nhà thiết kế nhìn một lượt từ trên xuống dưới thì tương đối hài lòng, "Đến lúc ấy tôi chỉnh eo gọn lại một chút là được rồi."

Lạc Trăn nhìn xuống eo thấy đúng là hơi rộng liền gật gật đầu đồng ý với nhà thiết kế.

Sau khi nhà thiết kế cùng trợ lý rời đi, Lạc Trăn nhận cốc nước được đưa tới, vừa uống vừa hỏi: "Sao lại thế?"

"Tin đồn lan truyền rộng rãi nhất chính là nói cô ta từ chức đi tìm việc khác nhưng thật ra, theo thông tin chính xác từ giám đốc thì cô ta là bị đuổi việc." Tùng Hề tấm tắc thở dài, "Cả Julie cũng không biết sao lại thế này. Hôm trước Hạ tổng bảo Sandy đến văn phòng, khi ra ngoài, sắc mặt Sandy vô cùng vô cùng kém. Theo như Julie nói chính là trong phạm vi mười dặm cả người lẫn vật đều không dám đến gần, ngày hôm sau cô ta liền làm đơn xin từ chức."

"Ý Hạ tổng thì sao?"

"Hẳn là do Sandy ở Hoa Ngu một tay che trời, ngoại trừ Hạ tổng, ai có thể khiến cô ta chịu thiệt chứ? Tôi thấy tám phần là cô ta đã làm chuyện gì ảnh hưởng đến lợi ích công ty nên mới bị Hạ tổng mời lên uống nước."

Nghĩ kỹ hơn, Tùng Hề không khỏi cảm thán mà nói: "Chuyện xấu giấu sau lưng quả thực có quá nhiều, cô may mà có nam thần che chở cho mưa không đến mặt nắng không đến đầu. Còn tôi à, hưởng ké được chút nắng của cô, được Hạ tổng chiếu cố, Sandy mới là từ tầng chót mà chân chính đi lên. Loại chuyện này thấy cũng quá nhiều, thậm chí chính mình cũng sẽ trở thành người bắt đầu loại chuyện này, lâu rồi khó tránh để lại dấu vết, có thể là đụng đến lợi ích công ty rồi đi."

Nhớ lại dáng vẻ của Sandy lúc trước, Lạc Trăn vẫn có chút không thể ngờ được.

Người kia lạnh nhạt mà kiêu ngạo nói với cô: "Đã làm việc ở đây rồi thì đừng có suy nghĩ ngây thơ". Nữ nhân mạnh mẽ, cao ngạo là vậy thế nhưng lại rời Hoa Ngu trước cô một bước.

Cô còn nhớ rất rõ Sandy đã chế giễu mình ra sao khi mình bị điều từ chỗ Sandy sang làm người dưới trướng Tùng Hề.

"Lạc Trăn, cô có thể đi bao xa nào?"

Khi trở về, Lạc Trăn nói chuyện này với Vân Phỉ Thời, lần này anh không bày ra bộ mặt không thèm quan tâm như mọi lần nữa mà ngồi xuống tâm sự cùng cô.

Lạc Trăn không hiểu vì sao lại có chút sợ.

A a a a a, nam thần dạo gần đây như càng ngày càng sợ nhiều hơn, buổi tối vận động nhiều hơn đã đành lại còn thường hay nhìn cô chằm chằm, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống cô vào bụng vậy.

"Sao nào, sợ anh ăn em à?" Vân Phi Thời nhướng mày mỉm cười, nét mặt trông thật hiền hòa, dễ gần biết bao.

Yết hầu Lạc Trăn hơi động, thành thật gật đầu, "Ừm!"

Như muốn trêu đùa nhiều thêm chút nữa, nam nhân vẫn giữ nguyên vẻ mặt hiền dịu nhưng đáy mắt đã thoáng hiện lên tia nguy hiểm, anh kéo Lạc Trăn ôm vào lòng, để hô hấp phả lên da thịt cô, cảm giác như lông tơ cũng đều dựng hết cả lên, "Hay là chúng ta bàn chính sự trước đã?"

Lạc Trăn bụm mặt tránh trong ngực anh, oan oan ức ức nói, "Phóng túng quá mức không tốt đâu......"

Anh ôm chặt cô vào lòng, hơi ấm như một sợi dây len lỏi trong tim, sự dịu dàng ấy dù cho là báu vật giá trị liên thành cũng không đổi lấy được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!