Chương 22: Thăm hỏi

Edit: huyentrangpcy

"Tay săn ảnh Đường Bân đã khai nhận với cảnh sát, ảnh riêng tư của cô Lạc là do anh ta vô tình chụp được khi anh ta đang đi theo dõi các ngôi sao khác. Anh ta đã định đăng nó lên các trang báo lá cải nhưng vô tình sự việc đã bị kẻ khác biết được, người nọ đã ra giá cao hơn để mua lại toàn bộ số ảnh trong tay anh ta, nhưng anh ta cũng không phải dạng người tầm thường, đã bí mật trộm sao lưu lại một bản giữ riêng."

"Hơn nữa, theo như lời thú nhận của anh ta còn có những paparazzi khác cũng phát sinh sự tình tương tự, điều này chứng tỏ có người cố ý nhắm vào cô Lạc."

Người trợ lý đem một phần biên bản hỏi cung đặt lên trên bàn sách bằng gỗ, trên bàn đối diện, những đốt ngón tay thon dài mảnh khảnh của người đàn ông gõ từng nhịp từng nhịp lên mặt bàn đều đặn theo tiết tấu, anh ta còn không thèm liếc mắt qua nhìn tờ biên bản hỏi cung kia, sau một hồi suy tư trầm lắng, người đàn ông trầm ngâm lên tiếng.

"Chuyện ảnh chụp ở khách sạn Anh Quốc là như thế nào?"

Một giọng nam máy móc tiếp tục vang lên.

"Chỉ là chuyện nội bộ của đoàn phim mà thôi."

"Ai là người đứng sau?"

Người trợ lý lần nữa mở túi văn kiện lấy ra mấy tấm ảnh bên trong đưa cho người đàn ông, người đàn ông sau khi nhận lấy liền liếc mắt qua một lần, sâu thẳm trong ánh mắt đang dần dần tích tụ một trận cuồng phong mưa rền gió dữ.

Thời tiết ở Lan Hải vào tháng mười một tuy có chút lạnh lẽo hơn nhưng điều hòa trong phòng luôn được duy trì ở mức nhiệt độ ổn định, ấm áp như cái nắng của mùa xuân, nhưng chẳng hiểu sao người trợ lý lại rõ ràng cảm giác được một trận không khí lạnh lẽo làm tê dại cả sống lưng.

"Cậu biết phải làm sao rồi chứ?"

Giờ phút này, không ai ngoại trừ người trợ lý đang đứng thẳng lưng nghiêm nghị kia biết được hậu quả của lời nói xúc tích mà mạnh mẽ kia là như thế nào.

"Tôi hiểu rồi, ngài Vân! Nếu không có việc gì khác, tôi xin phép đi trước."

Người trợ lý khẽ khom người cúi đầu chào rồi xoay người rời khỏi văn phòng.

Trong phòng, Vân Phỉ Thời liền nhấc điện thoại gọi ngay cho một người.

"Hạ tổng, tôi là Vân Phỉ Thời..."

Người trợ lý đi xuống phòng khách chuẩn bị ra cửa thì bắt gặp người phụ nữ xinh đẹp cùng lúc đang bước xuống lầu, thấy anh ta chuẩn bị rời khỏi, người phụ nữ nở nụ cười xem như lời tạm biệt.

"Vất vả cho anh rồi, trên đường cẩn thận nhé!"

Người trợ lý lễ phép gật đầu đáp lại.

"Cảm ơn Lạc tiểu thư, tôi xin phép đi trước đây.

Trong lòng anh ta lại thầm nghĩ, chẳng bao lâu nữa phải đổi cách xưng hô rồi.

Lạc Trăn đi đến trước cửa thư phòng, đang định chuẩn bị gõ cửa, Vân Phỉ Thời bên trong đã sớm hơn cô một bước mở cánh cửa ra, hai người nhìn nhau cười, Vân Phi Thời nhìn cô khắp một lượt từ trên xuống dưới, hôm nay cô mặc một bộ lễ phục có vẻ trang trọng, trang điểm và kiểu tóc cũng được chải chuốt cẩn thận.

"Sắp phải ra ngoài sao?"

Anh tựa hồ vẫn còn nhớ rõ, hôm nay cô có lịch trình tham gia một buổi phỏng vấn trên TV.

"Ừ." Lạc Trăn chỉnh lại tóc "Em đi đây."

"Có cần anh đưa em đi không?"

"Không cần đâu, hôm nay em đi cùng với Hề Hề, xe bảo mẫu đã đợi sẵn ở bên ngoài rồi."

Vân Phỉ Thời nhíu nhíu mày, vẻ mặt tựa hồ có chút tiếc nuối.

"Buổi tối em có về ăn cơm không?"

Lạc Trăn thích thú quan sát vẻ mặt của anh, cười vô cùng đắc ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!