Edit: huyentrangpcy
Chủ đề của hai người không mãi xoắn xuýt ở đây mà nhanh chóng nói đến chuyện khác.
Vưu Sam biết chuyện Lạc Trăn đi thử vai phim mới của Trương Quân, phim điện ảnh của Trương vốn đã là điểm nóng, trong giới có không ít người hy vọng có thể được chia một miếng bánh.
"Tôi cảm thấy với năng lực của cô thì có thể thanh thử xem, hơn nữa lần này có đầu tư của Hoa Ngu, bọn họ ít nhiều cũng phải nể mặt Hoa Ngu, phần trăm thắng của cô không ít." Vưu Sam cho ra một đáp án đúng trọng tâm, trạng thái của Lạc Trăn vẫn luôn rất tốt, không quá thiết tha nhưng dù sao cũng đã cố gắng rồi thì cũng phải có chút thành tích mới được.
"Tôi đã cố gắng hết sức rồi, hôm đi thử vai đó, số người đi phỏng vấn vai nữ số hai không nhiều, nhưng mà mấy ngày sau đó, Tùng Hề bảo với tôi rằng đạo diễn Trương Quân lại phỏng vấn thêm mấy người nữa, đều là cho vị trí nữ số hai, đạo diễn không xem trọng, tôi cũng hết cách!"
"Trạng thái của cô rất tốt, tốt đến nỗi tôi cảm thấy cô giống như chưa từng bước vào cái vòng này vậy." Vưu Sam không nhịn được cảm thán, cô nương Lạc Trăn này, nhìn thì cũng đã lăn lộn trong giới giải trí mấy năm, không có mấy thành tựu gì nổi bật nhưng lại vì xinh đẹp mà dành được không ít nhân khí.
Thực ra cô có thể cảm nhận được, tâm tư của tiểu cô nương hình như không ở trong cái vòng này, làm nghệ nhân mà giống như làm bài tập trên lớp vậy, không thấy trong lòng vui vẻ nhưng vẫn có trách nhiệm của mình.
Vốn cho rằng sau lưng Lạc Trăn không hề có thế lực hùng hậu gì, sự tự tin như vậy quả thực hiếm gặp. Nhưng sau khi trải qua scandal xôn xao lần trước, cho dù mọi người không nói ra, một loạt động tác như vậy người trong giới không nói cũng rõ, cứ cho là sau lưng Lạc Trăn không có kim chủ chống lưng thì ít nhất cũng là thâm tàng bất lộ.
Tóm lại cho dù như thế nào đi nữa, Vưu Sam vẫn yêu thích nụ cười sạch sẽ không một tạp chất của Lạc Trăn như cũ.
Lạc Trăn không khiêm tốn chút nào tự khoe bản thân mấy câu liền chuyển sang chủ đề khác, cuối cùng vẫn là nói đến chuyện bị bôi đen trên weibo.
"Cô bình thường cũng rất điệu thấp mà cũng không biết đắc tội ai mà tốn nhiều sức lực như vậy để bôi đen cô, cuối cùng ngược lại mất cả chì lẫn chài, đúng là tự tạo nghiệt thì không thể sống mà!"
Lạc Trăn vẫn nghi ngờ chuyện này nhưng không có bằng chứng xác thực, cô không muốn nói ra làm mọi người lo lắng, "Không sao rồi, đều đã qua, mọi người không cần cứ gặp tôi là lại hỏi chuyện này, cứ phải giải thích rất phiền phức đó!"
"Ôi ôi ôi? Quan tâm cô còn chê phiền à, lần sau còn gặp chuyện như vậy xem tôi còn quản cô nữa không!"
"Ôi sao cô còn rủa tôi có lần sau nữa chứ? Còn có thể vui vẻ chơi không?"
Hai người cứ cười nói như thế đến gần tối mới tan.
Vưu Sam tự mình lái xe đến, vốn định nói đưa Lạc Trăn một đoạn nhưng Vân Phỉ Thời đã thông báo trước là sẽ qua đón cô, lúc Vưu Sam đi còn thể hiện vẻ mặt kinh thường chó ân ái, Lạc Trăn thản nhiên tiếp nhận, dứt khoát đến phòng nghỉ ngơi riêng ở Trí Duyệt đợi anh.
Tầng nghỉ ngơi nhân viên qua lại ít, chỉ sắp xếp ba phòng VIP vô cùng đắt đỏ, Lạc Trăn từ thang máy VIP ra đi về phía phòng nghỉ, nơi không xa bên cạnh là ngã rẽ hành lang, ở góc rẽ hình như có người đi ngang qua, Lạc Trăn theo bản năng lùi một bước che đi người của mình.
Mặc dù là câu lạc bộ tư nhân nhưng vì nguyên nhân nghề nghiệp cô phải thời thời khắc khắc trong trạng thái cảnh giác, sợ bị người nhận ra.
Cô gái dẫn đường cho cô cùng chu đáo trốn đi cùng cô. Hành lang cô đang đứng trống trải không người, giờ cô đang đứng sau một cột trụ vòng tròn Hy Lạp to lớn, người ở góc rẽ hành lang nhìn không thấy được cô, cô lại có thể đem tất cả mọi thứ thu vào trong mắt.
Điều hấp dẫn cô không phải là cảnh tượng náo nhiệt mà là âm thanh có chút quen thuộc.
"Ai ya, Trương Tổng anh thật hư!"
"Nam nhân không hư phụ nữ không yêu mà......."
Nghe thấy giọng nói đó, Lạc Trăn kinh ngạc nhìn ra, liền thấy Dương Tử Duyệt đang cùng một người đàn ông trung niên cười cười nói nói ôm ôm ấp ấp từ hành lang chữ T bên đó đi sang một hướng khác.
Cô còn nhìn thấy rất rõ ràng cánh tay sờ loạn của người đàn ông trung niên đó đặt ở trên ngực của Dương Tử Duyệt, nhìn thì tây trang chỉnh tề, hình dáng không cho là cao, không phải là loại sắc lang lão trung niên bụng phệ, ngược lại là nhân mô cẩu dạng.
Chỉ là không nghĩ đến, Dương Tử Duyệt ban đầu bộ dạng không hiểu sự đời bây giờ lại thành bộ dạng như này.
Ở dưới trướng Sandy một đoạn thời gian, bộ dạng trong mắt không chứa nổi hạt cát của cô ta Lạc Trăn ít nhiều cũng hiểu biết, Dương Tử Duyệt bây giờ được sắp xếp dưới trướng cô ta, lấy nhân mạch thủ đoạn của Sandy thì hot lên cũng là việc sớm muộn, sao còn phải đi theo con đường tiềm quy tắc này?
Lạc Trăn nhân lúc ẩn núp suy xét một lúc, thôi kệ, đây là việc của người ra, chắc có lẽ là người ta muốn trải đường đi xa một chút thì sao? Dù sao cũng không liên quan đến cô là được.
Giờ này chính là giờ cao điểm tan tầm, giao thông tắc nghẽn, Lạc Trăn ở phòng nghỉ ngơi đợi một lúc lâu điện thoại của Vân Phỉ Thời mới gọi qua.
Đến tầng ngầm để xe, Lạc Trăn nhìn một cái đã thấy xe của Vân Phỉ Thời đỗ ở nơi tạm dừng xe, cô nhanh chóng đi qua, đi được nửa đường cơ thể bỗng dừng lại, tiếp đó một đường mày càng nhăn chặt lại bước chân càng nhanh hơn, sau khi lên xe Vân Phỉ Thời không hỏi có chuyện gì, Lạc Trăn liền cúi đầu sắc mặt tối xuống, "Vừa nãy em vào bãi đỗ xe liền cảm thấy có người đang nhìn em."
Đừng nhìn Lạc Trăn bây giờ tứ thể bất cần ngũ cốc bất phân lại thêm bộ dáng giống như ung thư lười biếng thời kỳ cuối, tất cả đều là do Vân Phỉ Thời chiều chuộng mà ra hết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!